Mặc dù là cùng một người, nhưng vẻ rụt rè, e sợ trước kia từng xuất hiện trên mặt Thái tử phi đã hoàn toàn biến mất. Lý Duyên Quân lạnh nhạt liếc nhìn Khúc Du, khóe môi cong lên nhưng ánh mắt không có ý cười: “Khúc nương tử, những ngày này, cô đã vất vả rồi.”
Trong thoáng chốc, mọi điều băn khoăn của Khúc Du đều được giải đáp.
Mùi thuốc thoang thoảng trên người Thái tử, vẻ điên loạn lúc bạo ngược lúc tỉnh táo, lời nói hoàn toàn khác với Tống Thế Huyên, sự nghi ngờ của Diệp Lưu Xuân… và cả cuốn sách về các loại thực phẩm kỵ nhau mà Thái tử phi đã cố ý hỏi nàng khi mới đến tiệm dược thiện của Bách Ảnh.
Nhưng Lý Duyên Quân làm như vậy vì điều gì?
Tống Thế Diễm vô cùng kinh ngạc nhìn chính phi vốn luôn e lệ, nhu thuận của mình chậm rãi bước đến trước mặt hắn ta, đưa tay nắm lấy đuôi mũi tên lông trắng, khẽ dùng sức, rút nó ra. Máu tươi tức thì tuôn trào, nhuộm đỏ cả bàn tay hắn.
Lý Duyên Quân không vội vàng rút ra một chiếc khăn từ trong tay áo, băng bó vết thương cho hắn, ánh mắt hơi ngước lên, mang theo ý cười chế giễu: “Đã đến bước đường này, điện hạ còn có tâm trí cùng Khúc nương tử ở đây đàm tình thuyết ái, thật khiến thần thiếp bội phục.”
Từ lúc xuất hiện, nàng luôn gọi là “điện hạ” chứ không phải “bệ hạ”.
Một quân chủ không có quốc ấn, kế vị không thuận lợi, đại khái không thể coi là một hoàng đế chân chính.
Tống Thế Diễm dường như vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238755/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.