Lông mày Ngải Địch Thanh nhíu chặt hơn, hắn “ừm” một tiếng: “Lời này của đệ muội có ý gì?”
Ánh mắt Khúc Du dừng lại trên người Châu Đàn và Tô Triều Từ: “Hắn có huyết mạch Tây Thiều.”
Mấy người nhất thời không nói nên lời, tựa hồ bị phỏng đoán này của nàng làm cho kinh sợ.
Bách Ảnh mở lời trước: “Việc này… không đến mức ấy chứ, Thái tử dù gì cũng là Trữ quân của Đại Dận, mượn binh Tây Thiều, chẳng lẽ là lấy thành… để đổi lại sao?”
Nói đến đoạn sau, hắn đột nhiên có chút không chắc chắn, Châu Đàn liếc nhìn Tô Triều Từ một cái: “Hắn không phải không làm được.”
Tô Triều Từ vẻ mặt ngưng trọng nói: “Đệ muội nói tiếp đi.”
Khúc Du lắc đầu: “Ta chỉ là đưa ra một khả năng cho mọi người cân nhắc, dù sao chúng ta cũng phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Tiểu Yên và Từ Hầu trước lúc chia tay có dặn phải không rêu rao mà âm thầm tiến kinh, như vậy ít nhất cũng phải mười mấy ngày nữa.”
“Chỉ có Lý Uy, Sở lão tướng quân tự nhiên có thể giữ được hoàng thành, nhưng nếu Thái tử còn có hậu chiêu, ví như mượn binh Tây Thiều, phá hoàng thành trước thời hạn để vào cung đăng cơ, trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng đã ra tay tàn sát hết, vậy thì khó mà xử lý được.”
Ngải Địch Thanh cùng Châu Đàn thì thầm bàn bạc một hồi, Tô Triều Từ bèn hỏi: “Tử Khiêm, con nghĩ sao?”
Tống Thế Huyên ôm một chiếc chén ngồi ngây người trước bàn, chợt nghe Tô Triều Từ gọi mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238746/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.