Từ sau trận đại thắng nọ, Yên Phục như được thần trợ. Sở Lâm giao lại đội Tả Vệ của đại doanh Tây Cảnh cho hắn, hắn liền nhanh chóng trở thành nhân vật cốt lõi trong đại doanh Tây Cảnh, cùng Tây Thiều giao chiến thế như chẻ tre.
Mùa xuân năm sau, Tây Thiều lại lần nữa rút lui khỏi Ly Thiều Quan. Yến Phục được triệu về Biện Đô một lần, Sở Lâm khen ngợi hắn không ngớt lời, an ủi nói rằng Tây Cảnh sau này có người kế thừa, khiến Tống Sưởng cũng rất cảm động không thôi, đích thân cài lông đuôi chim lên mũ cho Yên Phục.
May mắn thay, sổ hộ tịch mà Châu Đàn ngụy tạo cho Yên Phục vô cùng kín kẽ, không một ai nghi ngờ thân phận của hắn. Ngay cả Thái tử và Lý Uy, đều cho rằng hắn chỉ là một tên lính nhỏ vô danh tiểu tốt dưới tay Vương Cử Thiên.
Tống Sưởng nhờ hắn đưa đến cho Châu Đàn bức thư đầu tiên. Yên Phục nhận hết quà cáp từ khắp nơi gửi đến, đóng gói chất đầy hai xe, vui vẻ trở về Tây Cảnh.
Hắn đem một xe tặng hết cho Từ Thực, còn một xe thì chia cho các huynh đệ trong quân của mình. Khúc Du nhìn Phi Hổ và Ngưu Giác thân cận với Yên Phục đem viên đá mặt trăng mắt mèo mà Thái tử không biết tìm từ đâu ra để làm bi chơi, cười không ra nước mắt.
Châu Đàn nhận mật tín của Tống Sưởng, ở một bên hỏi: “Bản thân ngươi không giữ lại chút nào sao?”
Yên Phục đáp: “Đại tỷ nhà ta đã khuất rồi, phụ mẫu lại không còn, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238737/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.