Ngô Bôn chắp tay sau lưng, bước đi trên hành lang, Hà Nguyên Khải theo sát bên cạnh. Hắn ta ngoái nhìn vườn một cái, chợt nhớ ra điều gì, bèn hỏi: “Tên Châu Đàn tới từ Biện Đô kia, cùng với phu nhân của hắn hôm nay đã tới dự tiệc chưa?”
Hà Nguyên Khải đáp: “Đã gửi thiếp mời, nhưng không rõ liệu họ có đến không.”
Ngô Bôn “hừm” một tiếng, cười bảo: “Ta còn tưởng hắn là nhân vật sừng sỏ thế nào, ai ngờ nói không tới xã giao thì quả thật không tới xã giao, cứ thế ung dung nghỉ ngơi bấy lâu, ngày ngày cùng phu nhân nhàn du chơi bời. Hắn tới Nhược Châu để tiêu khiển thư thả hay sao?”
Hà Nguyên Khải rủ mắt, nịnh hót: “Những quan lại kinh thành ấy nào hiểu được việc biên cương, tới đây rồi vẫn phải nghe theo đại nhân. Chờ đến khi hắn thực sự nhậm chức, đại nhân chỉ cần hăm dọa vài lời, e rằng hắn sẽ sợ hãi mà buông tay ngay, chẳng dám quản nữa.”
“Ngươi nói phải.” Ngô Bôn tỏ vẻ khoan khoái: “Nhưng ngươi vẫn phải để mắt tới hắn một chút. Người ta nói quan lại kinh thành đặc biệt là văn thần, tâm tư khúc khuỷu, uốn lượn nhất, vạn nhất những gì hắn đang làm chỉ là đang giấu tài thì sao?”
“Hắn ở Nhược Châu đất lạ người xa, dù có đang quan sát đại nhân thì cũng làm nên sóng gió gì được chứ?” Hà Nguyên Khải khinh miệt nói: “Đại nhân và Vương tướng quân là chỗ thông gia thân thiết, tại chốn này lại có binh có quyền. Dù hắn có thật sự như lời đồn, là nhân vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238726/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.