Khúc Du vốn nghĩ, đường sá xa xôi, lại không vội vã, có lẽ có thể du ngoạn một chuyến dọc đường. Nào ngờ, trước đây nàng còn cảm thấy ngồi xe ngựa thoải mái, nhưng sau khi ngồi ròng rã cả tháng thì bị hành hạ đến mặt mũi tối sầm, cứ xóc nảy là muốn nôn.
Châu Đàn bất đắc dĩ, đành phải tránh lúc mặt trời chói chang nhất, cùng nàng chậm rãi cưỡi ngựa.
May mắn thay, mọi người đã đến nơi không xa thành Nhược Châu.
Càng gần Tây Cảnh, thời gian ban ngày càng kéo dài. Đôi lúc, Khúc Du thậm chí có thể cùng Châu Đàn nhìn thấy kỳ cảnh sông dài hoàng hôn trên lưng ngựa. Chàng vòng tay ôm trọn lấy nàng, nắm chặt dây cương trong tay, mặc cho ánh nắng nhuộm cặp đồng tử thành một màu vàng kim.
Cảnh sắc tuyệt đẹp và lay động đến thế khiến cảm giác khó chịu của Khúc Du cũng tiêu tan đi nhiều.
Nàng hăm hở tính toán, sau khi vào thành phải rèn luyện thân thể cho tốt. Trước đây viết luận văn thường xuyên thức đêm, ở Biện Đô lại hồn xiêu phách lạc, không được yên ổn. Giờ đây cuối cùng đã có cơ hội.
“Không biết khi nào chúng ta mới có thể cùng nhau đến Lâm An.” Nàng ngồi trước Châu Đàn tưởng tượng. “Lâm An là quê hương của ta, cũng là cố hương của chàng… À, không đúng, chàng chỉ lớn lên ở Lâm An thôi. Thật sự mà tính, Tây Cảnh này mới là quê hương của chàng phải không? Vậy thì chúng ta đến đây trước, rồi sau đó đến quê hương của ta…”
Châu Đàn “ừm” một tiếng. Có cát bụi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238723/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.