Chương trước
Chương sau
Phần 4/5

12

Tôi chính trực nói: “Đúng, chính là anh đấy! Thả cậu ấy ra! Không được bắt nạt cậu ấy!”

Lục Diệc Hàn buông tay, nhà giàu thế hệ hai nhân cơ hội bước tới, kéo hắn đi mua bỏng và Cocacola.

“Phim sắp chiếu rồi, chúng ta mau đi mua mấy hộp bỏng ngô nào.”

Tôi đi đến bên cạnh Tiểu Lục, nhẹ giọng hỏi: “Cậu không sao chứ?”

Tiểu Lục được quan tâm mà lo ngay ngáy, lắc đầu nguầy nguậy: “Không có việc gì, tôi không sao.”

Do dự một chút rồi cậu ta nói tiếp: “Tiền bối số 11 không có bắt nạt tôi, tiểu thư cô đừng giận anh ấy nhé.”

Trên đời sao lại có một đoá hoa trắng hiểu chuyện như vậy chứ!

Tôi vỗ vai cậu ta, kích động nói: “Không sao, tôi thấy hết rồi. Đừng sợ, có tôi làm chỗ dựa cho cậu.”

Phía xa, Lục Diệc Hàn đang đi thì dừng khựng lại, trong nháy mắt bóng lưng hắn bỗng đằng đằng sát khí.

Nhà giàu thế hệ hai: “Quắt? Sao bỏng ngô lại có màu xanh lè thế này?”

Anh ta còn lắc lắc cốc coca xanh lè trên tay, buồn bực nói: “Đến coca cũng màu xanh? Uống được không vậy?”

Lục Diệc Hàn liếc sang mấy thứ xanh lè xanh lẹt* kia với ánh mắt đầy sát khí.

(*xanh = lục = cắm sừng)

Giám đốc rạp phim ở bên cạnh quảng cáo: “Thiếu gia, đây là bỏng ngô và coca vị mù tạt độc quyền của rạp chiếu phim Baba chúng tôi. Hương vị cũng ổn lắm nha, thiếu gia xin mời nếm thử xem.”

Nhà giàu thế hệ hai nếm một miếng: “Đẩy mấy xe trưng bày ngoài đại sảnh vào phòng chiếu đi, vừa ăn vừa xem phim.”

Rạp chiếu phim được bao trọn, trừ giám đốc và Tiểu Lục thì không còn người nào nữa.

Tôi dẫn theo 12 người đàn ông vào phòng xem phim.

Lục Diệc Hàn định chen tới ngồi cạnh tôi, kết quả bị em trai số 7 ngồi trước.

Em trai số 7 nở nụ cười vô (số) tội: “ Ngại quá, vị trí này có người rồi.”

Bên trái tôi có Tiểu Lục, bên phải là em trai số 7, những người khác cũng lần lượt ngồi hết các ghế quanh tôi. Lục Diệc Hàn không còn chỗ đành ngồi ở hàng ghế phía trước.

Phim bắt đầu chiếu.

Tên phim: “Đại tiểu thư và 11 nam sủng của cô ấy.”

13

Một ngụm coca xanh lè từ miệng tôi phụt lên bộ âu phục đắt tiền của Lục Diệc Hàn.

Tôi ho khan, rút khăn giấy đưa cho hắn: “Xin lỗi, xin lỗi. Sau khi xem phim xong tôi sẽ đền bộ khác cho anh.”

Thế là Lục Diệc Hàn cởi áo vest bên ngoài ra.

Phần tóc sau gáy của hắn bị coca nhuộm thành màu xanh, trong rạp chiếu phim tối mịt phát ra những đốm sáng âm u.

Hắn đang chuẩn bị đưa giấy ăn lại cho tôi, kết quả lại phát hiện Tiểu Lục bên cạnh đã ân cần làm việc ấy mất rồi.

“Tiểu thư, cô mau lau đi này.”

Đôi mắt của Lục Diệc Hàn ánh lên màu xanh lục y như màu tóc của hắn.

“Cảm ơn Tiểu Lục.”

Tôi nhận lấy khăn giấy của Tiểu Lục rồi đưa hết gói giấy ăn cạnh tay cho Lục Diệc Hàn.

“Lục tiên sinh, mau lau đi.”

Khoé môi Lục Diệc Hàn đắng chát, giọng nói trở nên lạnh lùng:

“Lục tiên sinh… em có cần gọi tôi xa lạ vậy không?”

Tôi do dự: “Thế gọi anh là Đại Lục nhé?”

Tiểu Lục không khỏi bật cười.

Đại Lục - Diệc Hàn: “……”

Em trai số 7 cố nhịn cười: “Xem phim, xem phim đi.”

Phim bắt đầu.

Câu chuyện xoay quanh đại tiểu thư đất kinh thành trong một lần đi ra ngoài bị ô tô đâm dẫn tới mất trí nhớ, được một thanh niên nghèo cưu mang nhưng rồi hắn lại lừa cả thân thể lẫn tình cảm của cô.

Thanh niên nghèo gian trá xảo quyệt đó lừa đại tiểu thư đang bị mất trí nhớ ký hợp đồng giả rồi bao nuôi cô, còn ép đại tiểu thư sinh con cho hắn.

Một lần hắn kêu đại tiểu thư ra ngoài mua xì dầu, không ngờ trên đường đi đại tiểu thư lại bị đâm một lần nữa, lập tức khôi phục ký ức.

Đại tiểu thư chạy về nhà của thanh niên nghèo, tát cho hắn một cái giận dữ nói: “Anh biết bố tôi là ai không?”

Thanh niên nghèo: “Cha cô là ai kệ cô chứ? Cô mua xì dầu chưa?”

Đại tiểu thư đập thẳng chai xì dầu vào đầu thanh niên.

“Nhớ cho kỹ, cha tôi là Long Ngạo Thiên!”

Cha của đại tiểu thư - Long Ngạo Thiên - dẫn theo 11 anh vệ sĩ phá cửa đi vào.

Long Ngạo Thiên ngậm điếu thuốc: “Nhóc con, là cậu bắt nạt con gái tôi à?”

Ta sửng sốt, chờ đã… Tại sao nhân vật Long Ngạo Thiên này lại trông giống hệt ông bố tỷ phú của tôi vậy?

Tôi liếc xuống thì thấy dòng chú thích nhỏ .

【 Diễn viên khách mời: Sở Ngạo Thiên 】

Ôi thánh thần thiên địa ơi! Là bố tôi chạy đến đoàn phim diễn cameo thật kìa!

Số 4 dịu dàng tán dương: “Chiếc vòng vàng trên cổ bố Sở thật đẹp! Đúng là người có gu có khác!”

14

Tôi hơi xấu hổ nhưng vẫn kiên trì vừa ăn vừa xem tiếp.

Long Ngạo Thiên đeo một sợi dây chuyền vàng dày cộm trên cổ, miệng ngậm điếu thuốc ra lệnh cho mười một anh vệ sĩ đánh gãy hai chân thanh niên nghèo.

Long Ngạo Thiên nhả khói: “Đây chính là hậu quả của việc dám bắt nạt con gái tôi. Có những người cậu không xứng được tương tư.”

Mười một anh vệ sĩ thay nhau đấm mặt thanh niên nghèo..

“Dám bắt nạt đại tiểu thư nhà chúng tao! Mày chán sống rồi chứ gì?”

“Đánh! Đánh cho hắn chết luôn.”

Đội trưởng đội vệ sĩ móc ra một cây kéo to: “Cắt họa mi của hắn!”

Những vệ sĩ còn lại đè thanh niên nghèo xuống, chuẩn bị hành hình.

Thanh niên nghèo gào rú: “Không, không!!!”

Sau đêm đó hắn đã không còn làm đàn ông được nữa rồi.

Đại tiểu thư trở về nhà họ Long rồi Long Ngạo Thiên tìm cho cô mười một anh chàng tuấn tú rạng ngời, 10 điểm nhân phẩm.

Cuối phim, đại tiểu thư hạnh phúc mặc váy cưới và kết hôn với mười một anh giai mlem cạnh mình.

Long Ngạo Thiên ân cần nói: “Con gái à, đừng đau lòng vì buồn khổ nhất thời. Cắt phéng nó đi dẫm nát dưới chân là xong, con sẽ như phượng hoàng niết bàn tái sinh từ tro bụi.

Tên phim ban đầu là « Đại tiểu thư và thanh niên nghèo », sau dựa theo yêu cầu của ông bố tỷ phú nhà tôi đổi thành « Đại tiểu thư và 11 nam sủng của cô ấy ».

Hết phim, tất cả mọi người còn đang ngỡ ngàng ngơ ngác với cái kết này thì…

…đúng lúc này…

…một luồng ánh sáng xanh từ trên trần chiếu xuống người Lục Diệc Hàn, làm nổi bật mái tóc xanh của hắn.

Tôi, Tiểu Lục và mười anh đẹp trai: “…”

Tình yêu là ánh sáng, xanh đến mức tỏa sáng.

Tôi hắng giọng một cái, lơ đãng nhìn quanh.

Xem phim xong Lục Diệc Hàn có hơi trầm tư, hắn đứng dậy quay lại nhìn tôi.

“Chúng ta có thể nói chuyện riêng một lúc được không?”

“Tôi, tôi ấy hả?”

Lục Diệc Hàn khẽ đáp: “Ừ.”

Ta đặt hộp bỏng ngô xuống đi ra ngoài với hắn.

Lục Diệc Hàn lấy ra chiếc nhẫn có viên hồng ngọc: “Tôi…”

Tôi rất cảnh giác: “Tôi không cần!”

Lục Diệc Hàn khựng lại, vẻ mặt có chút cô đơn: “Em nhận lấy đi, không chừng một ngày nào đó suy nghĩ lại sẽ thích nó.”

Tôi chối đây đẩy: “Không, không, Không! Không có ngày đó đâu.”

Lục Diệc Hàn mấp máy môi như muốn nói gì đó.

Tôi sợ hắn mở mồm lại ăn nói xà lơ nên vội vàng ngắt ngang: “Đợi đã! Tôi có đồ muốn đưa cho anh.”

15

Tôi lấy ra một tấm thẻ ngân hàng màu đen đưa cho hắn: “Đây, trả anh số tiền mà anh đã bỏ ra mua thuốc cho mẹ giúp tôi.”

Lúc đầu tôi định khi nào hợp đồng ba năm kết thúc rồi mới trả lại hắn một thể bởi vì đây hoàn toàn là tiền dành dụm từ phí bao nuôi hắn đưa tôi.

Lục Diệc Hàn hơi sửng sốt nhưng hắn không nhận mà nhíu mày nói:

“Em không cần trả lại tiền chữa bệnh của mẹ đâu. Mọi chi phí khi đó đều được quỹ từ thiện của công ty tài trợ hết rồi.”

“Cần chứ.”

Tôi lắc đầu, nhét thẻ vào tay Lục Diệc Hàn: “Số tiền kia bất kể là ai chi, chi với mục đích gì, tôi đều sẽ nỗ lực kiếm tiền trả lại.”

Hắn trầm tư một lúc rồi đột nhiên hỏi: “Lộc Hữu Du, em đang phủi sạch quan hệ với tôi sao?”

Tôi ngơ ngơ: “C…Chúng ta có quan hệ gì sao?”

Lục Diệc Hàn đỏ hoe mắt, khàn giọng hỏi tiếp: “Cho nên….. em vẫn nghĩ hợp đồng kia là hợp đồng bao nuôi sao?”

Tôi càng ngơ hơn: “Chẳng lẽ không đúng à?”

“Tôi…” Lục Diệc Hàn cười chua chát, nghẹn ngào: “Không phải, tôi chưa từng có ý định bao nuôi em.”

Tôi nói với hắn: “Thế nhưng trong mắt tôi thì anh thật sự đang làm thế. Anh bao nuôi tôi vì anh coi tôi là người thay thế cho Sở Nhạn Ngọc, chứ không phải quan tâm đến con người thật của tôi. Mỗi lần anh mang theo tôi đi dự tiệc anh đều chỉ vứt tôi ở đấy một mình. Ai cũng biết anh thích Sở Nhạn Ngọc, chị ấy mới là người trong lòng của anh. Mà tôi chỉ là thế thân của chị ấy, cho nên bọn họ bắt nạt tôi, chế giễu, cười cợt tôi. Những lúc đó anh có ở bên cạnh tôi đâu mà biết được.”

“Anh cũng chẳng thèm để ý những chuyện này …”

Lục Diệc Hàn ngắt lời tôi: “ Xin lỗi em, tôi thật sự không biết mấy chuyện này. T… Tôi cũng không thích Sở Nhạn Ngọc, người tôi thích từ trước đến giờ chỉ có em!”

Hắn nhíu mày: “Không biết ai đã phao tin đồn thất thiệt này nữa!”

Tôi tìm tài khoản marketing trên điện thoại, ấn vào nhìn đấy mà đọc to lên.

【 Sốc! Ngôn tình ngoài đời thật, Lục tổng vừa gặp đã trúng tiếng sét ái tình với Sở tiểu thư!】

Mặt Lục Diệc Hàn tối sầm lại, hắn mượn điện thoại tôi để đọc tin, càng đọc mặt càng đen như đáy nồi.

Tôi bổ sung: “Tôi còn nhìn thấy một bản phác hoạ Sở Nhạn Ngọc trong phòng anh nữa kìa.”
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.