“Không cần đến hai ngày ư? Vậy ngươi định mất bao lâu để tham ngộ đạo linh văn này? Một ngày? Hay nửa ngày?”
Nữ tu sắc mặt nghiêm nghị, trong ánh mắt có chút kinh ngạc.
Tần Phượng Minh mỉm cười, cắt ngang lời nàng:
“Chỉ một đạo linh văn ấy thôi. Tần mỗ không cần một ngày, cũng chẳng cần nửa ngày. Vừa rồi lúc nghiệm xem, ta đã tham ngộ xong rồi.”
Lời vừa dứt, hai tay hắn đã vươn ra, nhanh như điện vạch vẽ trong hư không. Chỉ trong khoảnh khắc, một đạo linh văn biến hóa muôn phương đã hiện ra giữa không trung. Linh văn vừa lóe, bốn phía lập tức dâng lên một đoàn năng lượng vàng đục cuộn trào.
“Ngươi chỉ nhìn thoáng chốc mà đã có thể phục khắc ra đạo linh văn mà phần lớn Đại Thừa tam giới phải mất mấy ngày mới tham ngộ được. Chẳng lẽ trước đây ngươi đã từng lĩnh hội qua đạo linh văn này?”
Thân là đại năng thượng giới, nữ tu dù gặp qua không ít thiên tài, vẫn bị chấn động mạnh.
Ngay cả chính nàng, lần đầu tham ngộ đạo linh văn này cũng mất đến nửa ngày. Vậy mà một tu sĩ hạ giới chỉ xem qua đôi chút đã hoàn thành. Dù tận mắt chứng kiến, Tô Di Trăn vẫn cảm thấy khó tin.
“Đạo linh văn này trước đây Tần mỗ tuyệt đối chưa từng tham ngộ. Nhưng nó dường như rất thân cận với ta, quá trình lĩnh hội trôi chảy đến lạ. Tựa như linh văn chủ động khắc ấn vào tâm thần ta.”
Trên mặt Tần Phượng Minh ánh hồng phảng phất, khí tức quanh thân cuộn dâng. Hắn không kể công, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-luyen-phi-thang-luc-c/5222049/chuong-6822.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.