Tên hộ vệ kia đã từ chối lời thỉnh cầu của cô gái tội nghiệp, khước từ dang tay che chở cho đám trẻ tật nguyền . Điều này cũng là điều đơn giản dễ hiểu, bởi vì hắn chỉ là một người bình thường mà thôi. Đừng nói đến trong thời phong kiến khi mà kiếm cái ăn đã khó khăn rồi , thì dù trong thời hiện đại lúc người ta dư ăn dư mặc, người ta cũng không dễ dàng gì nhận một đứa trẻ tật nguyền về nuôi chứ đừng nói cả một đám trẻ tật nguyền như thế này . Cơ mà Nguyệt Hằng lại không phải là một linh hồn tầm thường, nàng là một linh hồn vĩ đại với trái tim yêu thương bao la , nên lựa chọn của nàng cũng khác người bình thường. Nàng hoàn toàn có thể chọn làm thiếp của tên hộ vệ , danh phận đàng hoàng là vợ của một tên hộ vệ cũng gọi là cao quý. Dù chỉ là vợ bé, nhưng đường đường chính chính bước vô nhà của người đó với tư cách là con dâu , nàng có thể hưởng phúc trong cái nhà ấy. Nguyệt Hằng hiểu điều này, hiểu rất rõ điều này , nhưng như vậy cũng có nghĩa rằng những đứa trẻ kia không ai chăm sóc . Bọn chúng còn quá nhỏ, mà đứa lớn nhất cũng chỉ mới 10 tuổi, sao có thể sống tiếp được nữa. Nguyệt Hằng quay sang nhìn đứa trẻ họ Hồ kia, đứa trẻ 10 tuổi này sao có thể lo được cho đám trẻ tật nguyền bên trong ấy chứ? Lại thêm đứa trẻ 3 tuổi còn quá bé, khuôn mặt ngơ ngác không biết gì. Nguyệt Hằng cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-dao-su/3386621/chuong-408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.