Dương Tuyết ngã bệnh, nặng đến mức giống như bệnh vào giai đoạn nguy kịch.
Toàn thân nàng đau nhức, mí mắt cũng không có sức, cảm giác như bất cứ lúc nào cũng có thể buông tay rời khỏi thế gian.
Nàng nghe rất rõ mọi người đang nói gì, nhưng không thể mở miệng đáp lại.
Tôn Ngộ Không luôn ở bên cạnh chăm sóc nàng.
Thấy tay chân nàng lạnh buốt, hắn bưng nước nóng tới, cẩn thận lau cho nàng.
Dương Tuyết nghĩ thầm, không ngờ từ khi ở bên nàng, Đại Thánh cứ như biến thành một người khác, thậm chí còn trở nên ngốc nghếch.
Nhưng rất nhanh nàng đã bị “vả mặt”.
Có lẽ vì thân thể nàng quá lạnh, Nguyệt Bạch chỉ buột miệng nói một câu, có lẽ ôm nhau sưởi ấm sẽ tốt hơn.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Tôn Ngộ Không nghe xong, liền cởi áo ngoài, không hề để ý trong phòng vẫn còn người khác, trực tiếp chui vào chăn của nàng.
Trong phòng vẫn còn rất nhiều người, dường như đều bị hành động của Tôn Ngộ Không làm cho sững sờ.
Thần Tài thậm chí còn đ.á.n.h nhau với hắn.
Trong lúc mơ mơ màng màng, nàng còn nghe thấy giọng của Dương Tiễn, hình như khi Thần Tài nổi giận, hắn trực tiếp bịt miệng Thần Tài rồi kéo ra ngoài.
Mơ hồ một lúc, nàng cuối cùng cũng không còn thấy lạnh như trước.
Đây là lần đầu tiên nàng cùng Đại Thánh chung giường, cùng ngủ.
Nhưng thân thể Tôn Ngộ Không quả thực rất ấm, giống như lò sưởi vậy.
Nàng lạnh đến lợi hại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-cot-tinh-nung-niu/5246156/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.