Dương Tuyết cũng đã thăng cấp.
Vào buổi sáng sớm ngày thứ tám, khi những tia nắng đầu tiên vừa chạm vào căn phòng, nàng đã chính thức đột phá.
"Chúc mừng chủ nhân! Giờ đây chẳng còn ai dám gọi người là yêu nữa rồi. Chỉ trong thời gian ngắn mà người đã đạt tới cảnh giới Thiên Tiên, đúng là thiên tài!"
Kẻ đầu tiên nhảy ra chúc mừng lại chính là Thanh Huyền.
"Thiên tài gì chứ, kiếp này ta chỉ là gặp may thôi."
Dương Tuyết rời giường, nhìn trời đất bên ngoài rồi khoan khoái vươn vai một cái:
"Thèm ăn tiểu long bao quá đi mất."
"Thật là tức c.h.ế.t người ta mà! Biết bao nhiêu kẻ khổ công cả đời cũng không thể thành tiên, còn người cứ lẳng lặng thế mà lên thẳng Thiên Tiên, vậy mà còn bảo là may mắn!"
"Thì đúng là may mà. Ngươi biết đấy, nếu không có Thiên Thư, có lẽ giờ này ta vẫn chỉ là một con yêu nhỏ bé đi đâu cũng bị người ta xua đuổi, đ.á.n.h đập."
Nàng đứng trước gương ngắm nghía lại dung nhan, rửa mặt qua loa rồi bước ra ngoài.
Nàng nhất định phải tìm cái gì đó để ăn.
Dù tu vi hiện tại chẳng cần ăn uống cũng không sao, nhưng nàng chưa từng từ bỏ sở thích này, cứ đến bữa là lại thấy cồn cào.
Nếu không được ăn gì, chắc nàng sẽ phát điên vì thèm, thậm chí có thể gặm luôn cả cánh cửa mất!
Tiểu tiên đồng nghe tin Dương Tuyết muốn nấu cơm thì chỉ bừa cho nàng một cái lò sắc thuốc, sau đó chạy ngay đi mách với Bồ Đề.
"Nơi này của chúng ta có phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-cot-tinh-nung-niu/5246151/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.