Bạch Kỳ kéo cổ áo, bộ lễ phục ngột ngạt đã nhiều năm chưa mặc qua khiến Bạch Kỳ vô cùng khó chịu. Từ nhỏ Bạch Kỳ đã không thích mang những trang phục rườm rà thế này, ngoài những dịp lễ hội ra thì hiếm khi nào Bạch Kỳ khoác lễ phục lên người. Hôm nay Bạch Kỳ được mời tới một bữa tiệc khá sang trọng.
Trong thành Kim Ngư, Bạch Kỳ cũng có chút danh tiếng, với sự che chở của Tiêu Diêu Lâu và Mai Hoa Đường, nghiễm nhiên Bạch Kỳ đã trở thành một nhân vật có tiếng nói. Không thể không khen đám công tử quần là áo lụa này, thông tin của bọn hắn cực kỳ linh thông, từ chuyện nhỏ nhặt như con buôn hôm nay lời bao nhiêu, cho tới chuyện lớn lao như đối sách của hoàng thượng tận kinh đô cũng có thể bàn bạc một cách rất tường tận.
“Bạch Kỳ huynh, năm mới phát tài, năm mới phát tài” Bạch Kỳ đang ngồi tại góc khuất sửa soạn lại lễ phục thì một tên công tử giàu có tiến tới. Gã này cũng có một chút danh tiếng, gã là con của quan huyện, thành tích học tập cũng không tệ nhưng tuyệt nhiên lại chẳng chịu làm quan mà quyết định ở thành Kim Ngư ăn chơi thoả thích.
“Tức Mặc huynh cũng vậy, năm mới phát tài, sớm ngày đỗ đạt” Bạch Kỳ cũng nâng chén rượu uống cạn. Tức Mặc sớm đã uống tới say mèm, hai gò má hắn đỏ ửng tay chân thì run rẩy như người già.
“Cảm ơn lời chúc của huynh, tuy nhiên ta lại chẳng có chút hứng thú nào với chức tước cả.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-anh/2049679/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.