Theo một tiếng vang nặng nề, thùng sắt lại quay vòng tròn.
Ngô Tiểu Lục thật sự mệt chết đi, nhưng không có cách nào, ai bảo y có một tên sư phụ vô lương như vậy cơ chứ.
Nhưng nói trở lại, đây đối với y mà nói là một nguồn của cải vô cùng quý giá, có thể nói như vậy, chỉ cần Lý Kỳ đứng trên đường kêu lên một câu, khẳng định có rất nhiều người đứng xếp hàng tranh nhau tới lắc thùng sắt này đấy.
Bởi vì một khi cà phê ra đời và phát triển, sư phụ sao hạt này nhất định là thiên kim khó cầu.
Lý Kỳ lúc này lại không có thời gian đi chú ý đến tâm tình của Ngô Tiểu Lục, hắn vừa nhìn độ lửa, vừa nhìn đồng hồ cát, ngòi bút thì đang ghi chép cái gì đó.
Lại trôi qua một hồi lâu, trong nồi bỗng nhiên vang lên "Bốp" một tiếng.
Ngô Tiểu Lục ngẩn ra, vội hỏi: - Lý ca, đã nổ lần thứ hai rồi.
Lý Kỳ sắc mặt ngưng trọng nói: - Ta nghe thấy rồi.
Bốp bốp bốp!
Lần thứ hai nổ dồn dập.
So sánh với lần nổ thứ nhất, thanh âm lần nổ thứ hai không phải vang đến mức làm cho người ta sợ hãi, nhưng tần suất lại vô cùng cao, tiếng vang giống như pháo nổ vậy.
Cùng lúc, ở một chỗ khác của thùng sắt toát ra một lượng lớn khói đặc.
Ngô Tiểu Lục nhìn vậy thì cũng âm thầm kinh ngạc, khói đang bốc lên đích thực là rất khoa trương, giống như lửa đang cháy vậy, lại nhìn Lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-tong-phong-luu/3296196/chuong-1830.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.