Tần Phu Nhân một khi đối mặt với hoa, vậy thì thật sự có thể làm được tâm vô tạp niệm, hết sức chuyên chú, nàng hoàn toàn không biết lúc nàng vẽ tranh thì đã trở thành người mẫu của người nào đó rồi.
- Hô ---!
Phu nhân đặt cây bút lông đang cầm trên tay lên kệ, nhẹ nhàng thở ra, hay tay chà xát lẫn nhau, lại đặt lên bên miệng làm hai tay ấm áp, sau đó lại ngẩng đầu nhìn hoa mai, lại cúi đầu liếc nhìn bức họa hoa mai vừa mới hoàn thành đặt trên bàn kia, nàng lắc đầu cười, lầm bẩm:
- Dù có đẹp đến đâu đi nữa, cũng chỉ tồn tại trong phút chốc thôi, mặc dù ngươi còn muốn lưu lại nó, mười năm sau, sau trăm tuổi, nó vẫn sẽ còn phai màu.
Nói xong, nàng dường như cảm thấy hơi mệt chút, cho nên không tự chủ được cầm lấy chén trà bên cạnh, phát hiện nước trà trong chén đã sớm lạnh lẽo rồi, nhưng nàng vẫn uống một ngụm nhỏ, nhuận nhuận môi, nhẹ nhàng rụt lại cổ, dường như cũng bị lạnh lây từ nước trà này, nàng đặt chén trà xuống, vừa mới quay người nhìn lại, nhất thời đã kêu lên một tiếng kinh sợ.
- Tình huống gì đây?
Chỉ thấy một nam tử đứng ngời đình, nhìn nàng mím môi cười.
Nam tử này dĩ nhiên là Lý Kỳ rồi, chỉ thấy một tay hắn giấu sau lưng, ánh mắt hơi lộ vẻ cần thận khẽ quét qua trên người Tần Phu Nhân, trong tà áo choàng tuyết trắng bay trong gió chính là một chiếc váy dài màu hồng phấn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-tong-phong-luu/3295856/chuong-1610.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.