Đoàn Chính Nghiêm dường như không còn dũng khí mở miệng nữa, chậm rãi giơ một tay lên, chỉ thấy một tờ giấy từ trong tay ông ta run rẩy rơi xuống từ tay ông ta.
Đoàn Thế Văn liền cầm lấy bức thư lên xem, trừng mắt kinh ngạc hô lên một tiếng. Hồi lâu sau, y mới tỉnh ngộ, nghi ngờ nói:
- Bệ hạ, Xu Mật Sứ gửi bức thư này tới là có dụng ý gì?
Đoàn Chính Nghiêm bỗng nhiên tỉnh lại, nói:
- Đúng rồi, vì sao hắn lại gửi bức thư này tới? Rốt cuộc là hắn có ý gì?
Đoàn Thế Văn liên tưởng lại tất cả những chuyện xảy ra này, chỉ cảm thấy dựng tóc gáy, nói:
- Bệ hạ, sự việc hình như không đơn giản như vậy, chuyện này … chuyện này giống như là một âm mưu.
- Âm mưu?
Đoàn Chính Nghiêm kinh ngạc nói:
- Âm mưu gì?
Đoàn Thế Văn nói:
- Tất …. Tất cả những chuyện này có phải là âm mưu của Xu Mật Sứ không?
Đoàn Chính Nghiêm vừa nghe xong, không khỏi rùng mình một cái, một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng, chỉ thấy sởn tóc gáy, thầm nhủ nếu tất cả những chuyện này đều là người đó sắp đặt, vậy … vậy người này thật sự … thật sự quá đáng sợ.
Nghĩ tới đây, ông ta bỗng nhiên nổi cơn thịnh nộ, phất tay áo một cái, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Liệu có phải là, đi hỏi hắn là biết.
Đoàn Thế Văn liền nói:
- Bệ hạ, không thể hành động thao cảm tính được!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-tong-phong-luu/3295751/chuong-1544-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.