Nhưng Hàn Thế Trung khác với Tần Cối. Y từ trước đến giờ không phải là quan tâm lắm, cười ha hả nói:
- Nếu đã như vậy, Tuần sát sứ nhất định là cao hơn một bậc rồi.
Tần Cối cười cười, không nói gì, xem như chấp nhận.
Sau khi Trịnh Dật xem xong, lại chuyển bức thư cho Hàn Thế Trung. Im lặng hồi lâu, thở dài một tiếng, giọng như không thể tin nổi nói:
- Thật không ngờ một Khinh trọng thú có thể thay triều đình miễn giảm nông thuế. Đây quả đúng là quá ngoài sức tưởng tượng.
Tần Cối thản nhiên nói:
- Điều này cũng vì người mà khác, không phải ai cũng đều có thể làm được. Nhưng, sách lược khinh trọng thú này còn cách chúng ta quá xa. Bây giờ chúng ta đối mặt với khó khăn lớn nhất, chính là làm thế nào để giảm vật giá xuống.
Trịnh Dật chau mày nói:
- Không sai, Giang Nam vừa mới tạm nghỉ, hầu như cái gì cũng thiếu, vật thì quý hiếm. Trong trường hợp này sao có thể hạ vật giá xuống được.
Tần Cối mỉm cười nói:
- Cũng may đại nhân đã tổ chức một lượng lớn thương nhân xuống phía nam, hy vọng họ tới có thể giúp được chúng ta.
Trịnh Dật lắc đầu nói:
- Những thương nhân đó cũng không thể một chút công phu là có thể vận chuyển hết hàng hóa tới. Cái này phải từ từ. Nhưng, Kinh tế sử đệ chúng ta đồng thời công bố tân pháp, nghiêm khắc khống chế vật phậm liên quan tới cuộc sống của người dân, phải hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-tong-phong-luu/3294879/chuong-970.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.