Bùi Chu ngồi bệt trên sàn nhà lạnh băng, ánh mắt mất đi tiêu cự, trái tim tràn đầy lạnh lẽo, anh cảm giác mình giống như nghe được thanh âm nhạc nền bi thương quen thuộc—— "Hoa tuyết nhẹ nhàng bay trong gió bắc gào thiết, trời đất một mảnh mênh mang ~~" (Một nhành mai - Phí Ngọc Thanh)
Lại một lần hồi tưởng lại vô số tiền bối đối với anh ân cần dạy dỗ, cấp sủng vật tắm rửa giống như đánh giặc, nhất thiết phải hết sức chăm chú, canh phòng nghiêm ngặt, mới có thể lập địa thành phật......
Bùi Chu hối hận không kịp, chỉ có thể lấy một bộ tư thế quỳ xuống, nắm tay nặng nề mà đấm một chút xuống sàn, hỗn đản! Vẫn là thiếu cảnh giác nha......
"Đáng chết, mắt kính rơi chỗ nào......"
Bùi Chu bất đắc dĩ mà phủ phục trên mặt đất, khắp nơi sờ soạng tìm kiếm mắt kính, trong phòng tắm hơi nước dày đặc, anh nhìn đồ vật đều mơ hồ thành một mảnh.
......
Phía dưới bàn khám bệnh trong phòng khám nhỏ, con hồ ly cả người ướt dầm dề, như là bởi vì rét lạnh, nó hơi hơi run rẩy, nhưng mà cảm thụ được trái tim chính mình bang bang sắp nhảy thẳng ra yết hầu, nó lại vô cùng rõ ràng mà ý thức được...... Chính mình không thể ức chế run rẩy kỳ thật cùng cảm xúc kích động quan hệ cũng rất lớn.
Giống đực bị người đánh lén điểm yếu hại, hoàn toàn bình tĩnh không nổi nữa.
"Hỗn đản, nhân loại lô lễ, ai cho hắn cái quyền lợi làm như vậy?!"
"Ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-si-thu-y-de-nhat-de-quoc/3350382/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.