Sau khi sơ cứu cho Chí Kiên xong cô định quay đi cất hợp cứu thương, nhưng còn chưa kịp quay đi thì anh đã nắm tay cô kéo lại.
Gia Hân vì bất ngờ nên đã ngã vào lòng anh ngồi trên chân anh, Chí Kiên cúi mặt xuống nhìn thẳng vào mắt cô gái nhỏ hỏi:
-Vì sao gần đây em lại ăn mặc thoải mái như thế này? Em đang quyến rủ tôi đó à?
Cô vội vàng lắc đầu nói:
Không có, em mặc thoải mái là vì trước đây ở nhà em đều mặc như vậy, với lại...Với lại thế nào?Gia Hần nhỏ giọng hỏi anh:
Em nói sẽ không bị gì chứ?Em cứ nói, ai làm gì được em chứ?Cô ngập ngừng hỏi anh:
-Không phải anh cũng giống em à?
Chí Kiên không hiểu ý của cô anh nhíu mày hỏi:
Giống.là giống thế nào?Thì không phải anh cũng giống như em, đều...đều thích trai đẹp à?Anh lại hiểu lầm ý của cô Chí Kiên trả lời:
-Trai xinh gái đẹp ai lại không thích em nói gì vậy?
Khi nghe Chí Kiên nói như vậy cô liền mỉm cười đánh nhẹ lên vai anh nói:
-Thì đó, nên em mới tin tưởng anh mà.
Chí Kiên kiểu "Úa, là gì vậy? Kết cuộc là sao?" Trong lúc anh đang suy nghĩ thì Gia Hân đứng lên đem hộp sơ cứu đi cất.
Và tự nhiên lên giường nằm xuống chuẩn bị ngủ, Chí Kiên thì suy nghĩ mãi cũng không biết ý cô là gì?
Thôi kệ từ từ tìm hiểu bây giờ thì đi ngủ trước rồi mọi chuyện tính sau, anh đi lại giường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-si-la-thay-cung-la-chong-em/3598341/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.