Hai cô nhìn nhau, gãi đầu không biết gì.
An Thần kéo tay của cô qua nắm, bên trong có một số thiết bị truy tìm,chỉ cần anh muốn biết, tùy thời tùy chỗ, cũng có thể xác định vị trí của trong vòng một phút.
Như vậy, coi như cô có chạy đến chân trời góc biển, cũng đừng mơ tưởng chạy ra khỏi lòng bàn tay của anh.
Chủ yếu nhất, anh không thể lúc nào cũng ở bên người cô, ngộ nhỡ có cáigì nguy hiểm, anh cũng có thể ở trước tiên tìm được cô, cứu cô.
Về phần Nhiễm Mạn, đó là Bân tử ôm đùi An Thần cầu xin, thật lâu mới cầu xin được.
Bân tử cảm thấy, anh là bị nha đầu Nhiễm Mạn kia tóm được rồi, chỉ trong một thời ngắn, liền yêu cô ngốc này rồi.
Nếu Nhiễm Mạn biết hình tượng của cô ở trong suy nghĩ Bân tử là ngu ngốc, nhất định tức giận chỉ vào mũi của anh mắng to.
An Thần nói: rất khỏe khoắn, không có vấn đề gì lớn, chính là quá gầy, dinh dưỡng phải tăng cường.
Tô Thiển khóe mắt kéo ra, cánh tay mảnh khảnh nâng lên quơ quơ: "Cái này gọi là bẩm sinh có được không? Đã là phụ nữ đều thích vóc dáng nhưvậy!"
An Thần bĩu môi ghét bỏ, kéo kéo gò má non mịn phản bác: "Anh không thích phụ nữ gầy teo, sờ một chút cũng không thoải mái."
Anh thích cô trắng trẻo mập mạp, có thịt, anh đau lòng khi thấy cô quá gầy!
Tô Thiển:......
Năng lực làm việc Dạ Thương đúng là cực nhanh, buổi chiều ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-xa-ngoan-nao/2561416/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.