" Bà gọi điện mẹ chồng, khốn nạn " Hàn Nhi tức giận hằm hằm bỏ đi..
Vũ Lâm ngồi đó chỉ biết cười nhìn đống ảnh bày bừa trên sàn nhà.
" Chồng chồng, anh mua cho em à? "
Hàn Nhi lúc sau hớt hả chạy lên, cô cầm mấy túi đồ lớn ban nãy của anh mà lòng như hoa nở rộ.
" Ông xã, anh mua cho em à? " Cô chạy đến chỗ anh , bỏ mấy túi đồ xuống ôm chầm anh.
" Vậy em nghĩ ai mua? "
" Ông xã đúng là hiểu em mà " Cô nũng nịu ôm lấy anh.
Tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên phá tan cảm giác hạnh phúc của Hàn Nhi. Cô nới vòng tay mình ở cô anh ra, mắt chăm chăm nhìn anh.
Vũ Lâm chần chừ không bắt máy, cô vội giật lấy máy nhưng rồi lại nở nụ cười giả lại nó cho anh.
" Anh sẽ không nghe đâu phải không? " Cổ họng cô nghẹn lại, gương mặt vẫn tươi vui nhìn anh.
" Đừng buồn, anh không nghe "
" Anh nghĩ em ích kỉ đến vậy sao? Đã 3 năm không gặp, chắc anh cũng còn chút nhớ nhung"
Hàn Nhi nói xong rời ngay đi, cô quay vào phòng tắm nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi ngồi thụp xuống, mắt vô thức để nước mắt tuôn.
Nếu năm đó cô không ngăn cách họ thì có lẽ giờ không phải lo sợ. Tàn nhẫn với trái tim anh năm đó, cô có lẽ sắp nhận lại chăng?
Thời gian họ nói chuyện sao lâu đến vậy? Đã 30 phút trôi qua rồi, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-xa-mau-di-kiem-tien/2901797/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.