"Tôi không biết đâu, tất cả đều là lỗi của chị đấy Nhược Khê"
Minh Nguyệt dãy đành đạch ăn vạ bố mẹ trước hôn lễ của chính mình. Bố mẹ đều đến ôm Minh Nguyệt vào lòng mà dỗ dành như trẻ con dù cô đã 23 tuổi đầu
"Được rồi con yêu, chúng ta sẽ không kết hôn nữa, tất cả đều là lỗi của thứ ngoài dã thú kia, mày nghe thấy gì chưa hả ?!"
Bà ta đang nhẹ nhàng âu yếm nhưng khi nhìn thấy Đỗ Nhược Khê đứng lủi thủi ở góc lại trở mặt gắt gỏng. Ánh mắt cô thẫn thờ và tối sầm như thể câu chuyện này đã xảy ra thường xuyên trong căn nhà này. Minh Nguyệt nhìn Nhược Khê bằng ánh mắt khinh bỉ mà cười nhếch
Nhược Khê hai tay nắm chặt rồi lấy hết gan dạ ngẩng đầu lên một chút mà nói
"Nhưng mà..chú rể con còn chưa được thấy mặt thì làm sao mà cưới được, con làm sao có thể lúc nào cũng phải nhận lỗi của em và giải quyết hộ mãi được"
*Bốp*
Một cái tát vang trời được giáng xuống mặt của Nhược Khê như sấm chớp đánh xuống. Một bên mặt cô đỏ và sưng húp lên, nó rất đau nhưng nếu Nhược Khê kêu đau thì sẽ bị đánh dã man hơn nữa. Từ trước tới giờ cái tát chính là hình phạt nhẹ nhất đối với cô. Mà người đã tát Nhược Khê chính là bố ruột thịt của cô
"Câm miệng vào đi, như thế thì đã sao, mày không thấy em gái mày đang khóc đó à nhãi ranh, mau mặc váy cưới vào và ra đó cưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-xa-em-la-duy-nhat/3624341/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.