Thanh niên trẻ tuổi thần sắc lộ vẻ lo lắng vỗ vỗ lưng ông lão.
“Ông nội, người không có sao chứ? thời tiết lạnh thế này với bệnh trạng của người không nên ra ngoài thế này.”
Ông lão cười khẽ lắc đầu, dùng tay vuốt ngực chặn lại cơn ho khan mà nói.
“Con không cần lo lắng, bệnh của ông thế nào ông tự biết rõ. Có lẽ lần này là lần cuối cùng ta nhìn thấy cảnh sắc nơi này.”
Thanh niên nghe vậy mà sắc mặt có chút buồn bã nhưng thần sắc vô cùng kiên định.
“Ông nội yên tâm, chỉ cần có thể tìm được phương pháp trị bệnh cho ông, dù phải trả cả Mạc gia ta sản nghiệp thì con cũng đồng ý.”
“Thằng nhóc con, nói cái gì vậy? ông cũng không phải là chết liền làm sao lại mang cái vẻ mặt đưa đám đó đây. Xem ông còn vô cùng khỏe mạnh này… khụ… khụ.”
Thấy ông nội bất chợt ho ra máu, thanh niên sắc mặt tái nhợt không còn chút máu vội vàng móc thuốc ra cho ông lão uống vào.
Uống một ngụm nước nuốt thuốc vào trong, ông lão sắc mặt chẳng những không tốt mà còn trở nên trầm trọng hơn mà ngã quỵ xuống đất.
“Ông nội, ông nội, ông làm sao vậy? ông đừng làm cháu sợ mà.”
Người đi đường cùng trong công viên tập thể dục cũng nhìn thấy cảnh này mà muốn gọi xe cứu thương chở đến bệnh viện, lúc này một thanh âm êm tai của người nữ vang lên.
“Không còn kịp rồi, không đủ thời gian để đưa ông ấy đến bệnh viện.”
Mục Vũ đang khẩn trương lo lắng cho ông nội mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-xa-cua-ta-la-chu-thien-nu-de/7718/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.