Chương trước
Chương sau
Tiếng rít gào của những linh phách kia xuyên qua khe hở.

Nhưng vừa đặt chân đến, chúng nó nhìn thấy một bóng người.

Vóc dáng người nọ không cao, thân hình gầy yếu mỏng manh. Thoạt nhìn chừng mười lăm, mười sáu tuổi, nhưng lúc nhìn về phía chúng nó, đôi mắt hung ác lạnh lẽo đến mức không giống thiếu niên.

Không phải là ai khác chính là Ninh Hoài Sam.

Ban đầu Ninh Hoài Sam không biết vì sao thành chủ để hắn ở lại trạch viện trống trơn này bắt hắn "trông nhà". Hắn cho rằng thành chủ ngại hắn không đủ tư cách đi giúp đỡ.

Nhưng hắn vẫn luôn nghe lời, cho dù trong lòng có chút khó chịu vẫn ngoan ngoãn ngồi xếp bằng bên dưới đại thụ Tước Bất Lạc.

Mãi đến giờ khắc này, hắn mới hiểu được dụng ý của thành chủ và Thiên Túc.

Thì ra không có ai cảm thấy hắn không đủ tư cách đi giúp đỡ.

Thì ra ở nơi này, thật sự cần có người đáng tin cậy trông coi.

Ninh Hoài Sam cong khóe môi, lộ ra nụ cười cực kỳ tà đạo. Vừa ngang nhiên tung chiêu vừa khàn giọng mà nói: "Xin lỗi nha, các ngươi không thể chui qua Tước Bất Lạc trống không này, có người trông nhà rồi!"
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.