Tháng Bảy giữa hè, kinh thành bị thời tiết nắng nóng cao độ bao phủ, mặt trời cháy hừng hực như đang muốn hoà tan tất cả mọi thứ.
Trung Nguyên đại hạn!
Tình hình hạn hán phủ khắp bốn quận tám châu, ruộng lúa thất thu tám chín phần mười.
Văn Đế và tất cả quan lại đi tế trời, trai giới bảy ngày, trên không trung vẫn sạch bóng gợn mây, bầu không khí ở kinh thành trở nên nặng nề.
Lòng dân dần dần sợ hãi.
Chính vào lúc ấy, tin tức quân Tề Vân đánh hạ huyện thành Lư Phong truyền về, mỗi ngày lâm triều các đại thần chỉ thảo luận quay xung quanh vấn đề này, tranh chấp liên miên, nhưng không ai dám chủ trương định tội Lưu Trạm.
Nói cho cùng Lưu Trạm vẫn chưa hề phản quốc, nếu bức ép đến đường cùng khiến hắn cắn ngược thì trách nhiệm này chẳng ai gánh vác nổi, kể cả Chu Thiền cũng không dám.
Tâm trạng của Triệu Hằng Phủ và Lưu Đồng Tân rất phức tạp.
Bọn họ gửi thư dò hỏi Lưu Trạm có mục đích gì, Lưu Trạm hồi âm rất thẳng thắn, ai hạ được thành thì là của người đó, không bao giờ có chuyện hắn chắp tay nhường những thành trì này cho Chu Thiền, cũng bảo luôn hai ông đừng tùy tiện nói gì trên triều.
Triệu Hằng Phủ cực kỳ phản đối cách làm này của Lưu Trạm, còn viết một bức thư dài phê bình hắn.
Chẳng mấy mà bước sang tháng Tám, Trung Nguyên vẫn đại hạn như cũ, suốt ba tháng hè nóng nực không có nổi một trận mưa, sông ngòi khô kiệt, đồng ruộng rạn nứt, mạ non chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-ngan-dam-luu-day/3561775/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.