Lưu Trạm dẫn ba ngàn kỵ binh hành quân trên đường núi, đột nhiên hét thảm một tiếng.
Tống Phượng Lâm càng nghĩ càng giận, không thể nhịn được nữa nên thúc cho hắn một cái cùi chỏ.
"Đệ đang mưu sát phu quân đó!" Lưu Trạm ôm bụng ăn vạ.
"Huynh lại nói linh tinh!" Tống Phượng Lâm trừng mắt.
Lưu Trạm biết y bực chuyện gì, chính là da mặt mỏng, cảm thấy bị kéo lên ngựa trước mắt bao người quá mất mặt.
Tuy biết thừa nhưng Lưu Trạm cũng không dám bóc toạc ra.
"Thì ta chẳng ra oai giúp đệ đó thôi? Sao? Công khai chế nhạo Chu Thiền làm lão mất hết thể diện có thấy sảng khoái không?" Lưu Trạm ôm eo Tống Phượng Lâm, gác cằm lên vai y, vui vẻ thoải mái cưỡi ngựa.
Tống Phượng Lâm hơi mất tự nhiên, muốn đẩy cái đầu bự trên vai mình đi: "Tránh ra, bao nhiêu người đang nhìn."
"Sợ cái gì, quân Tề Vân của chúng ta đây ai mà không biết đệ là phu nhân tướng quân chứ?" Lưu Trạm dứt khoát đưa cương ngựa cho Tống Phượng Lâm cầm, hai tay hắn còn phải ôm vòng eo thon của người nào đó.
Nói đến chuyện này Tống Phượng Lâm lại yên lặng ngửa mặt lên trời thở dài, hoàn toàn không dám quay đầu sang nhìn biểu cảm của bọn Quách Đông Hổ.
Cũng không hiểu kiểu gì mà y lại từng bước để Lưu Trạm làm ầm ĩ đến mức mọi người đều biết, rõ ràng ngay từ đầu y đã dặn là không được nói cho ai hết.
Tống Phượng Lâm khóc không ra nước mắt, vừa giận vừa xấu hổ nên thọc cho Lưu Trạm một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-ngan-dam-luu-day/3561766/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.