Nữ tử trên mặt không chút cảm xúc, không có mang theo dáng tươi cười thế nhưng từ thần thái điềm tĩnh, lạnh lẽo của nàng tựa như một bức tranh. Qua một lát, nữ tử khẽ mở mấp máy đôi môi, nói ra:
“Là các ngươi đánh thức ta.”
Nàng vừa mở miệng ra, âm thanh cất lên khiến cho lòng người mê say, đây là âm thanh thiên nhiên tươi mát, giọng nói êm tai cực kỳ. Nhất Vô Niệm không có chú ý tới điểm này, điều hắn đang nghĩ, đó chính là đối phương có vẻ như không giống thi ma. Thật sự vẫn còn nắm giữ lý trí của bản thân, hơn nữa câu nói của nàng…
Nữ tử nói xong mới nhận ra điều gì, khóe môi hơi nhếch lên một góc nhỏ.
“Ta quên, hiện tại ngươi cũng không còn sức lực để nói chuyện. Tuổi còn trẻ nhưng có vẻ không được cho lắm!”
Âm thanh của nàng rất bình thản, nhẹ nhàng khiến cho Nhất Vô Niệm có chút tức giận. Trong lòng thầm nghĩ, sau khi thoát khỏi ma chướng của nàng ta chắc chắn sẽ để cho đối phương biết tay. Bởi vì không thể nói chuyện cho nên hắn cũng chỉ có thể im lặng nhìn đối phương.
Nữ tử nói xong cũng không nói chuyện nữa, trong thời gian đó, cả không gian bên trong động phủ đều trở nên tĩnh lặng, tựa như thời gian lúc này đây đã ngừng trôi, hai người bọn họ đều bình tĩnh nhìn nhau. Lúc này, gió cũng ngừng thổi, dường như mọi vật tại nơi đây đều không muốn quấy rấy hai người.
Hai người nhìn nhau, bên trong ánh mắt không có một chút hạt bụi.
Qua một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967147/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.