“Đồ vật của phàm nhân ư?”
Nhất Vô Niệm lẩm bẩm. Nhưng ngay sau đó, âm thanh của con rùa chợt truyền đến:
“Nói đây là đồ vật của phàm nhân có chút không đúng, xem ra ngươi chưa hiểu nguồn gốc của những thứ này.”
Hiểu được lời con rùa muốn nói, Nhất Vô Niệm không khỏi nghi hoặc, chẳng lẽ trong đây còn ẩn tình nào khác ư. Nghĩ tới khả năng này còn rất lớn, hắn không khỏi liếc qua con rùa chờ đợi nó nói tiếp.
“Thật ra, những thứ phàm nhân có thể nghĩ tới đám tu hành giả chẳng lẽ lại không nghĩ tới, tuổi thọ phàm nhân ngắn ngủi chừng trăm năm nhưng tu hành giả lại có thể vượt xa gấp mười, gấp trăm, gấp vạn lần bọn họ. Hơn nữa, trở thành tu hành giả, giống như tu chân giả các ngươi, sau khi bước vào tu hành ngộ tính chắc chắn sẽ mạnh hơn, trí nhớ càng phát triển gấp bội.
Những thứ phàm nhân nghĩ tới, bọn họ làm sao không suy nghĩ qua. Chính thức mà nói, trong dòng kỷ nguyên đã từng xuất hiện một lực lượng khác lực lượng nguyên thủy chúng ta vẫn đang sử dụng.”
“Đó là gì?” Nhất Vô Niệm nghe nó kể mà hai mắt sáng rực, không nhịn được mà vội vàng hỏi thăm.
Con rùa liếc hắn một cái, mở miệng nói, âm thanh trầm thấp:
“Siêu lực”
“Siêu lực?” Nhất Vô Niệm lập tức không hiểu, trong lòng không khỏi đối với danh từ này có chút tò mò. Phật lực, yêu lực, chân nguyên hắn đều không mấy xa lạ nhưng nghe hai từ “Siêu lực” vẫn có chút bó tay.
Con rùa đối với kiến thức nửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967144/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.