Trông thấy Nhất Vô Niệm vẫn đứng vững vàng, sắc mặt Bạch Cửu Dương trầm trọng cực kỳ bất quá ngay khi nhìn thấy xung quanh cơ thể của Nhất Vô Niệm bao phủ bởi tầng kim quang chói lóa không khỏi giật mình. Nhìn kỹ phần thân trên của Nhất Vô Niệm hai mắt hơi trừng, một tay chỉ vào Nhất Vô Niệm giật mình hô to:
“Kim Chung Tráo!”
Bị đối phương gọi ra tên gọi công pháp bản thân dùng Nhất Vô Niệm hơi nhíu mày, thế nhưng không có hé miệng nói ra điều gì chỉ lẳng lặng đứng đó. Nhìn sắc mặt biến ảo một hồi của Bạch Cửu Dương, hắn mới khẽ cười:
“Thế nào, làm ngươi rất thất vọng!”
Nghe như câu hỏi nhưng thực chất chính là một câu khẳng định, dù hiểu được lời nói của Nhất Vô Niệm muốn truyền đạt ý gì, thế nhưng Bạch Cửu Dương không hề quan tâm mà hỏi ngược lại sang chuyện khác:
“Ngươi tại sao lại có công pháp của phật môn thất truyền?”
Âm thanh của Bạch Cửu Dương có chút trầm thấp, cộng thêm vẻ mặt nghiêm nghị đến lạ thường làm cho người nhìn vào không khỏi e ngại. Bất quá, Nhất Vô Niệm cũng trải qua không ít gian khó, nhỏ làm kẻ lang thang, khi trưởng thành lại bước chân vào tu chân thế giới. Nói sơ qua liền biết hoàn cảnh trưởng thành của hắn cũng không dễ dàng chút nào, mà nói đi cũng phải nói lại.
Đã là người tu hành, ai mà chẳng tay nhuốm máu há lại có kẻ mềm lòng. Mỗi nhà mỗi cảnh, kẻ sống sót trong tu chân ai chẳng phải trải qua mưa tanh sóng lớn, đương nhiên Nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967116/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.