Sắc mặt Âu Khương Nhu hơi đổi, ánh mắt nhìn về phía Hàm Như Bích có chút phức tạp bất quá rất nhanh trở nên lạnh lùng, nàng nói: “Như Bích, ngươi sớm đã đánh chủ ý vào Đoan Mộc Thần nhưng đứa nhỏ đó không đáng bị như vậy!”
Nguyên bản Âu Khương Nhu còn có ý định dùng việc kia để uy hiếp một chút nhường Hàm Như Bích từ bỏ việc tranh cướp Đoan Mộc Thần, thế nhưng nàng lại quên mất tính cách của vị tỷ muội của mình. Từ khoảnh khắc Hàm Như Bích trải qua sự việc kia mọi chuyện đã không thể quay trở về như ban đầu, đối với nàng luôn luôn chống đối.
Nhưng mà, nghĩ tới Đoan Mộc Thần nàng liền cảm thấy có chút không bình tĩnh. Nếu như người khác cho rằng Hàm Như Bích cố ý tranh đoạt Đoan Mộc Thần với nàng, mục đích chỉ là muốn thu Đoan Mộc Thần làm đệ tử thì quá sai lầm. Sở dĩ nàng ta cường ngạch muốn đoạt Đoan Mộc Thần trong tay của nàng, đó chính là muốn lợi dụng thể chất của Đoan Mộc Thần.
Thể chất của Đoan Mộc Thần có chút đặc biệt, mặc dù không mạnh như những linh thể khác nhưng công dụng lại có phần nhỉnh hơn. Đặc biệt là người sở hữu Thuần Âm chi thể, nếu như gặp được người nắm giữ Thuần Dương chi thể thì chẳng khác nào buồn ngủ gặp chiếu manh.
Một âm, một dương một khi kết hợp với nhau thì sẽ mang lại lợi ích vượt qua tưởng tượng.
Bất quá, đây cũng là nàng tình cờ nhìn thấy chứ không quá đi nghiên cứu dù sao đi nữa, để một người thuần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967100/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.