“Tiểu nhân có chút vui mừng quá mong tiên sư không trách phạt.” Lão già ngửa đầu cười to một tiếng sảng khoái, bất quá nhớ tới ở đây còn có Nhất Vô Niệm lập tức thu liễm nụ cười vội vàng xin lỗi hắn. Lão không biết Nhất Vô Niệm thế nào, nhưng khi xưa lão cũng từng gặp qua một vị tiên sư, đối phương cơ bản không coi phàm nhân bọn họ ra gì.
Bởi vậy, lão cũng rất sợ bản thân lại làm gì khiến cho Nhất Vô Niệm cảm thấy không vui, nghĩ đến vậy thôi mà mồ hôi sau lưng lão ướt đẫm.
Nhất Vô Niệm khoát tay, nhẹ nhàng nói: “Được rồi, không có chuyện gì. Ta hiểu cảm giác vui sướng của ngươi bây giờ, thế này đi.”
Dừng lại một chút, hắn nhìn qua chỗ thiếu niên gầy gò mở miệng hỏi: “Tiểu tử, ngươi tên là gì?”
“Bẩm… bẩm tiên sư, tiểu nhân được gọi là Lăng Cửu.” Thiếu niên hơi mất tự tin đáp.
“Lăng Cửu sao? Để ta nói với ngươi một chút liên quan tới tu hành, cái được gọi là tiên duyên chẳng qua là tầm mắt các ngươi thấp mà thôi. Để bước vào con đườn tu hành, phàm nhân cần có linh căn. Về phần linh căn là gì sau này ngươi sẽ hiểu, nói tóm lại, bây giờ ta đưa ra cho ngươi hai sự lựa chọn.”
Liếc qua Lăng Cửu, hắn trầm giọng nói tiếp: “Đầu tiên đó chính là ta chỉ điểm cho ngươi, bất quá sẽ chỉ giúp ngươi nhập môn sau này cần ngươi tự cố gắng. Thứ hai, đó chính giúp ngươi giới thiệu cho một tông môn, ở đó sẽ có các vị tiền bối chỉ dạy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967087/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.