Một lúc sau, Dương Cơ Nguyệt cùng Nhất Vô Niệm đã quét sạch đồ ăn trên bàn, ngay cả linh mễ cũng không còn sót.
Dương Cơ Nguyệt xoa xoa bụng, nàng phát hiện bản thân lần đầu tiên nàng lại ăn nhiều đến vậy. Cũng may tu vi của nàng cao dược lực từ đám tiên thực mỹ vị này không có làm nàng nao núng. Bất quá mặc dù ăn cũng đã ăn, no cũng đã no, trên mặt cũng viết hai từ “thỏa mãn”, thế nhưng dường như ánh mắt của nàng vẫn còn nhìn về phía mặt bàn.
Nơi đó bây giờ chỉ còn có xương cá.
Nhắc tới đĩa rau xào, vốn ban đầu nói không ăn thế mà nàng lại ăn nhiều nhất. Nghĩ tới đây sắc mặt của nàng có chút phiếm hồng, bất quá rất nhanh thì trở lại như thường. Nàng nhìn về phía sư thúc tiện nghi của mình bằng ánh mắt như nhìn bảo vật, trong đầu nàng còn nãy sinh ý tưởng bắt cóc hắn đi trở về động phủ của mình.
Để mỗi ngày có thể thưởng thức được mỹ vị tiên trù.
Cái cảm giác vị lưỡi tê dại vì hương vị quá ngon làm nàng khá xúc động.
Bất quá khi nhìn thấy ánh mắt nguy hiểm của Nhất Vô Niệm nàng lập tức bỏ qua ý định này. Nếu nàng làm như vậy thật, có khi ngày mai liền bị gia gia giáo huấn một trận cũng không biết chừng. Lựa chọn này không thể nào xảy ra được, như vậy cũng chỉ có cách thường xuyên đến đây cọ đồ ăn. Nghĩ như vậy tâm trạng liền tốt hơn rất nhiều, ánh mắt nhìn về phía Nhất Vô Niệm cũng hòa hoãn hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967053/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.