Sau khi thân ảnh của lão giả biến mất, Âu Thương Cơ lập tức trợn mắt một cái với tên La Lục, mất hứng nói: “Hừ, nhờ phúc của ngươi mà ta mất oan hai mươi viên linh thạch!”
“Ây da…” La Lục cũng buồn phiền không kém, bất quá rất nhanh hắn liền nói với Âu Thương Cơ, “Thôi được rồi, đây cũng có phải lần đầu tiên đâu, rồi mau mau kể lại chuyện lúc nãy đi.”
Âu Thương Cơ đứng dậy đi ra bên ngoài chẳng thèm nói với gã một câu. Thấy huynh đệ của mình như vậy La Lục lập tức đuổi theo, một bên còn không ngừng nói: “Âu Thương Cơ, ngươi đứng lại cho ta. Ngươi còn chưa nói…”
Nhìn thân ảnh hai người này dần dần khuất bóng đôi mi của Nhất Vô Niệm hơi chớp chớp, trong lòng không khỏi nhớ đến những lời mà thiếu niên Âu Thương Cơ nói.
“Ma đạo gian tế à?”
Nếu nơi khác có ma đạo xâm nhập vào, vậy thì bên trong Huyền Đan Tông cũng chưa chắc không tồn tại. Thế nhưng mà, nếu thật sự có, vậy thì sư tôn đã sớm thông báo cho hắn rồi. Thôi được rồi không nghĩ tới chuyện này nữa, dù có ma đạo thật sự thẩm thấu đi vào cũng chưa chắc bản thân đã đụng phải. Nơi này dù sao vẫn là Huyền Đan Tông, ma đạo dù có cũng không dám lộng hành.
Các cao tầng tông môn cũng không phải để trưng, chỉ sợ hiện tại bọn đã bắt đầu tra xét rồi.
Nhất Vô Niệm đứng dậy rời khỏi Thủy Tiên Cốc, rất nhanh hắn liền đi ra khỏi nơi đây. Trên đường đi qua đệ bát phong, không ngờ gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967024/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.