Nhất Vô Niệm nhìn Tam Lãng không tin được thì nói: “Lần này vị Trịnh sư huynh có việc đi xa không về kịp cho nên tăng tiền thù lao đền bù cho chúng ta. Ngươi cất đi mỗi người một nửa, không ai hơn ai.”
Nhìn đống linh thạch sáng chói trên bàn Tam Lãng vô cùng trịnh trọng cảm tạ đối với hắn, Nhất Vô Niệm vội xua ta nói: “Không cần để trong lòng, đây đều là thù lao ngươi xứng đáng nhận được. Linh thạch ta cũng đưa rồi, động phủ ta cũng đã biết. Sau này có chuyện gì thì cứ Truyền Âm Phù cho ta.”
Nhìn bóng lưng càng ngày càng xa của Nhất Vô Niệm, Tam Lãng ở bên trong động phủ không khỏi cảm khái, “Nhất Vô Niệm là người tốt, đời này có thể kết giao bằng hữu với hắn quả thật không đáng tiếc.”
Nói xong liền đi vào động phủ, hắn dự định sẽ bế quan dài dài.
…
Bên này Nhất Vô Niệm còn đang hí hửng đi đến địa điểm đánh dấu. Thỉnh thoảng hắn còn kêu gọi hệ thống để nhìn bản đồ, cuối cùng trải qua nhiều đợt thăm dò cuối cùng cũng đi đến nơi để đánh dấu nhưng…
Hắn chăm chú nhìn phía trước cảm thấy lần này địa đánh dấu có chút không thực sự ổn, nơi cách chỗ hắn đang đứng tầm gần trăm mét là một cái vực sâu không đáy, từ nơi đó Nhất Vô Niệm có thể cảm nhận được khí tức âm u lạnh lẽo.
Mở ra bản đồ phát hiện địa điểm ngay ở phía trước Nhất Vô Niệm cố gắng áp chế sự căng thẳng tiến lên phía trước một bước, hai bước,… rồi bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/966977/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.