Sắc mặt của Hạ Tứ đã khó coi đến cực điểm. Anh đặt Kiều Thi đang ở trong lòng mình sang một bên, xắn tay áo sơ mi, sải bước dài, từng bước tiến về phía đám đàn ông đầu tóc bóng mượt, tai to mặt lớn đó. Anh tiện tay vớ lấy một chiếc ghế gỗ đập mạnh xuống bàn. Một tiếng động lớn vang lên, mảnh kính vỡ văng tung tóe khắp nơi. Các cô gái trong phòng thấy tình hình không ổn, hét lên và chạy ra ngoài. Những người đàn ông vừa rồi còn kiêu căng đã sợ đến tỉnh cả rượu, nhìn nhau né tránh ra sau. Cô quản lý nữ không có cốt khí thậm chí đã quỵ xuống gối trước mặt anh. “Là bọn họ, họ tham lam sắc đẹp của cô Kiều, thậm chí muốn cô ấy lên giường cùng, không liên quan đến tôi, đây đều là sự sắp xếp của công ty. Trong giới của Hạ Tứ chưa từng có những người rác rưởi, cấp thấp như thế này. Vốn dĩ anh đã ngông cuồng, không hề ngần ngại đ.á.n.h người đến mức phải vào bệnh viện. Anh không tốn chút sức lực nào, túm lấy cổ áo người đàn ông bên cạnh, nhấc anh ta lên khỏi mặt đất, tay phải siết thành nắm đ.ấ.m, giáng một cú đ.ấ.m mạnh vào mũi anh ta. Kính của người đàn ông vỡ tan, m.á.u chảy ra từ miệng và mũi. Anh ta sợ đến mức nói năng không rõ ràng, chỉ lặp đi lặp lại một câu: “Mày biết tao là ai không? Tao sẽ cho mày đi tù.” Hạ Tứ ghê tởm hất người đó xuống đất, mắt đỏ ngầu, giọng khàn khàn hỏi: “Là ai đã làm tay cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-hon-nhan-mot-doi-tinh-ngo/5261753/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.