Mặt Hạ Tứ tối sầm lại, chút kiên nhẫn còn sót lại cũng tan biến, anh ta đi đến bên giường, giơ tay túm cổ áo cô bé, định ném người ra khỏi giường. Cô bé Tây nhỏ này, không nói được câu nào anh ta thích nghe, giờ còn bắt đầu ly gián quan hệ giữa hai người họ. Sophia là một tiểu nhân tinh, thấy tình hình không ổn, lập tức chui vào lòng chị dâu, hai tay ôm c.h.ặ.t cổ cô, miệng còn la lớn: “Help me.” Nguyễn Thanh Âm cố nhịn cười, cũng mở tay ôm lấy cô bé, ba người quấn lấy nhau, trong phòng vang lên tiếng cười khúc khích của Sophia. Mãi đến tối, mới có dì giúp việc lên gõ cửa gọi họ xuống ăn cơm. Sophia bỏ lại chiếc iPad yêu quý của mình, ở trên bàn ăn quấn lấy Nguyễn Thanh Âm đòi cô dẫn đi chơi quanh Kinh Bắc, đến nỗi không chịu ăn cơm t.ử tế. Cô bé líu lo, ngày thường bàn ăn nhà họ Hạ đều là ăn không nói, ngủ không lời, thỉnh thoảng chỉ có tiếng bát đũa va chạm, cô bé vừa đến, cả nhà đều tràn đầy sức sống. “Chị dâu, em muốn đi Cố Cung, Công viên Thiên Đàn... còn muốn đi leo Vạn Lý Trường Thành, chị không ngại thì dẫn em đi ăn vịt quay, kẹo hồ lô và uống đậu trấp chính hiệu được không?” Nguyễn Thanh Âm nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cô bé không nỡ từ chối, nhưng người lớn chưa lên tiếng, cô cũng không dám tự ý đồng ý. Thái Thục Hoa từ tận đáy lòng khinh thường cô con dâu câm này, nhưng không tiện nói gì trước mặt cô tổ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-hon-nhan-mot-doi-tinh-ngo/5261749/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.