Sắc mặt Hạ Tứ thay đổi, ánh mắt sắc bén khiến Thư ký Từ không khỏi rùng mình. "Nếu ngài không có thời gian, vậy tôi sẽ bảo bên tài vụ tiếp đãi phu nhân thật tốt." Hạ Tứ xoay chiếc b.út máy trên tay, liếc nhìn thư ký đang căng thẳng như đối diện với kẻ thù, lơ đễnh hỏi: "Cậu vào công ty được bao lâu rồi?" Đây là muốn đuổi việc mình? Rốt cuộc đã nói sai câu nào? Ngọn lửa hy vọng cuối cùng trong lòng Thư ký Từ tắt ngấm. Anh sắp phải cuốn gói về quê trồng ngô rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Anh lau mồ hôi lạnh, lắp bắp: "Tốt nghiệp là vào công ty ngay, chắc cũng được năm sáu năm rồi ạ." Hạ Tứ ném chiếc b.út máy phiên bản đặc biệt xuống mặt bàn, giọng nói nhàn nhạt: "Quy tắc tôi chỉ nói một lần. Tôi không muốn mối quan hệ giữa tôi và người phụ nữ đó bị công khai. Cậu tự mình cân nhắc cho kỹ." Thư ký Từ vội vàng gật đầu, chạy như bay ra khỏi văn phòng, sợ chậm một bước sẽ bị sa thải. Nguyễn Thanh Âm theo địa chỉ đến trụ sở chính của Hạ Thị. Vài nhân viên mặc vest đang quẹt thẻ vào tòa nhà. Cô bị tiếp tân chặn lại hỏi: "Xin hỏi quý khách có hẹn trước không?" Cô khẽ hé môi, định nói rồi lại thôi, đành lấy điện thoại ra cúi đầu gõ chữ. — Xin chào, tôi là Nguyễn Thanh Âm của Phòng Tín dụng Tổng cục Thăng Lợi. Tôi có hẹn với Tổng giám đốc Trương Tài vụ lúc 10 giờ sáng nay để đối chiếu nghiệp vụ vốn tín
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-hon-nhan-mot-doi-tinh-ngo/5261739/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.