Chiếc xe chạy ra khỏi biệt thự cũ nhà họ Hạ, trên đường đi Nguyễn Thanh Âm đều nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sự im lặng khiến người ta cảm thấy khó thở. Hạ Tứ đưa tay kéo cà vạt, liếc nhìn người phụ nữ gầy gò bên cạnh, không biết cô lại đang giận dỗi chuyện gì, đến cả một góc mặt cũng không chịu cho anh thấy. "Quay lại đây." Giọng anh trầm thấp, ngữ khí không hề có ý thương lượng. Nguyễn Thanh Âm không hề lay động, như thể không nghe thấy gì, chỉ để lại cho anh một bóng lưng bướng bỉnh.Sự kiên nhẫn của Hạ Tứ dần biến mất, anh cười lạnh: "Tôi tưởng cô chỉ là không biết nói, không ngờ lại vừa câm vừa điếc. Không nói được tiếng người thì thôi, đến lời người khác cũng không nghe hiểu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Cơ thể Nguyễn Thanh Âm cứng đờ, cô đột ngột quay đầu nhìn anh, đôi mắt tràn đầy sự tức giận và bất mãn chưa từng có, cô vung tay múa may, ra dấu tay mà người ngoài không hiểu được: 【Tôi vốn là người câm, chẳng lẽ anh còn mong đợi tôi giao tiếp với anh sao?】 Cặp lông mày đẹp trai của Hạ Tứ ngay lập tức nhíu lại, trong lòng bực bội, người phụ nữ đáng c.h.ế.t này, cứ động một tí là lại ra dấu tay mà anh không hiểu. Anh bực tức nắm lấy cằm Nguyễn Thanh Âm, cả người cúi sát lại gần, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương. Hạ Tứ có một khoảnh khắc m.á.u dồn lên toàn thân, anh không kiềm chế được mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-hon-nhan-mot-doi-tinh-ngo/5261734/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.