Vừa đẩy cửa bước vào còn chưa đứng vững, một cái tát đã giáng xuống mặt cô, đau rát. Nguyễn Thanh Âm loạng choạng nửa bước, ngoan cố quay mặt đi, ánh mắt dừng lại trên hai mẹ con đang thân mật trên ghế sofa. Nguyễn Vi Vi đang nức nở trốn trong lòng Tống Cầm. Chuyện cô ta bị vệ sĩ nhà họ Hạ đuổi ra ngoài đã lan truyền khắp giới giao tiếp Kinh Bắc. Nỗi nhục này cô ta không thể nuốt trôi, về nhà vừa khóc vừa kể lể thêm mắm thêm muối chuyện ở nhà họ Hạ. Ánh mắt hai người giao nhau, thậm chí có thể thấy sự đắc ý và khiêu khích trong mắt Nguyễn Vi Vi. Còn mẹ ruột cô Tống Cầm lại vẻ mặt lạnh nhạt, không giấu được sự ghét bỏ đối với cô.“Cái t.h.a.i hoang trong bụng cô là của thằng nào?” Nguyễn Chính Tường tức giận hỏi dồn. Cái từ t.h.a.i hoang, Nguyễn Thanh Âm đã nghe đến mức chai tai rồi. Cô không biết giữ mình đến vậy sao? “Bố ơi, bố đừng mắng chị nữa, ít nhất phải đợi xác nhận rồi hẵng nói.” Nguyễn Vi Vi nũng nịu trốn trong lòng Tống Cầm, xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn đổ thêm dầu vào lửa. “Mẹ đã chuẩn bị que thử t.h.a.i cho chị rồi, chị đi thử đi. Lỡ đâu là con hiểu lầm thì không hay.” Nguyễn Thanh Âm vẻ mặt vô cảm, đứng yên không hề động đậy, coi lời cô ta nói như gió thoảng bên tai. Cái tát của Nguyễn Chính Tường lại giơ lên, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi như muốn đ.á.n.h c.h.ế.t cô ngay lập tức. Trước hết là không biết giữ mình đi ngủ với đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-hon-nhan-mot-doi-tinh-ngo/5261729/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.