Editor: YuuSau đó, mỗi lần Vân Khê ở lại vào thứ tư để trực nhật, cô luôn có thể thấy bóng dáng Sở Mặc trở về lớp sau khi chơi bóng rổ xong.
Điều này dường như đã trở thành một sự ăn ý ngầm giữa hai người, Sở Mặc giúp Vân Khê kê lại bàn ghế trong lớp, sau đó Vân Khê sẽ lau sạch sàn phòng học.
Cái này gọi là nam nữ phối hợp, làm việc chăm chỉ không mệt nhọc.
Giờ tan học ngày thứ sáu.
“Vân Khê.” Trần Nhân gọi với theo Vân Khê: “Giáo viên tiếng Anh bảo cậu tới văn phòng giáo viên có chút chuyện.” Cô ấy vừa thở hổn hển vừa nói, cô ấy sợ Vân Khê về trước nên chạy một mạch về lớp.
Vân Khê đang thu dọn đồ dùng của mình chuẩn bị rời khỏi phòng học. Cô đặt đồ trên tay xuống, hỏi Trần Nhân: “Có chuyện gì vậy, giáo viên tìm tớ có chuyện gì sao?” Từ trước đến nay giáo viên tiếng Anh rất thích Vân Khê, còn thường xuyên nhờ cô làm một vài việc vặt.
“Tớ không biết.” Trần Nhân nhún vai, cô ấy chỉ nói mình bị giáo viên gọi lại nhờ gọi cô tới phòng giáo viên có chút chuyện: “Có lẽ vì tháng sau có thi đấu hùng biện tiếng Anh gì đó, thấy mấy giáo viên đang nói là thiếu người.” Trần Nhân suy đoán.
Phải biết rằng cuộc thi đấu hùng biện tiếng Anh kia đã được chiêu mộ công khai các bạn học sinh trong trường một thời gian dài, nhưng phản ứng của mọi người hầu như đều là không quan tâm. Lớp 11, mọi người đều bận rộn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-le-va-giay-bong-ro/3041683/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.