Sốt cả đêm, cơn sốt của Cư Mộc Nhi cũng hạ xuống.
Đương nhiên quá trình hạ sốt này là quá trình Long Nhị ứng phó cùng chiến đấu với nàng. Người khác không dám làm, Long Nhị đích thân làm. Hắn kiên quyết bón thuốc cho nàng, đắp chăn dày cho nàng đổ mồ hôi, nàng giãy dụa, nàng khóc, hắn làm như không thấy.
Cư phụ vừa lau nước mắt vừa vui mừng, may mà lòng dạ của Long Nhị gia cứng rắn hơn lão.
Giằng co một đêm, cuối cùng đại phu tuyên bố Cư Mộc Nhi bình thường trở lại, sau này chỉ cần uống thuốc đúng giờ, từ từ điều dưỡng liền không có gì đáng ngại, vì vậy lúc này tất cả mọi người mới nhẹ nhàng thở ra, nên nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, nên bận rộn thì bận rộn.
Lúc Cư Mộc Nhi tỉnh lại, trời đã sáng rồi. Nhưng đối với nàng mà nói thời gian là thứ vĩnh viễn nàng không cách nào đoán ra được, nàng mở to hai mắt, trước mắt là một màu đen.
Trong nháy mắt, nàng không biết mình đang ở đâu, nhưng nàng nhanh chóng nhận ra tay mình bị một bàn tay to lớn nắm lấy. Nàng không cử động, nằm nghĩ lại chuyện đã xảy ra.
Người đang nắm tay nàng là Long Nhị gia. Nàng biết.
Cảm giác ấm áp mà an toàn xuyên qua bàn tay hắn truyền đến trái tim nàng. Nàng không biết hiện tại là giờ nào, nhưng nàng cảm thấy hắn ngủ rồi, bởi vì bàn tay kia không động đậy.
Vì vậy Cư Mộc Nhi cũng bất động, thậm chí nàng còn nhắm mắt lại. Dù sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-lan-ga/1915912/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.