Long Nhị không buồn nói lời nào. Cư Mộc Nhi vừa mò mẫm, vừa gọi: “Tướng công.”
Long Nhị không trả lời.
Cư Mộc Nhi lại gọi: “Tướng công.”
Long Nhị bực mình nhìn nàng. Nàng đứng cạnh hắn, gương mặt nhỏ nhắn nhíu lại, hai tay hươ hươ trên không trung, nhưng sờ mãi cũng không chạm được vào hắn.
Long Nhị bực bội lắm. Rõ ràng là nàng cố ý. Hắn không nhúc nhích, vẫn ngồi đây, nàng còn nghĩ hắn ở đâu?
“Tướng công.” Cư Mộc Nhi gọi lần ba, tay vẫn mò mò.
Long Nhị ức chế, gõ lên tay ghế, nói: “Chẳng phải nàng thông minh nhất, mắt không thấy cũng đánh được người ta, ta ngồi yên đây mà nàng lại không tìm được? Giả ngu, gia phải tức giận.”
Cư Mộc Nhi nghe tiếng hắn, mặt tỏ ra “hóa ra gia ở đây”, sau đó chụp trúng vai Long Nhị, vội vàng bóp vai cho hắn.
“Tướng công nói thế nào cơ? Ta làm tướng công mất vui, nếu tướng công không cho phép, đương nhiên ta không dám lại gần.”
“Nàng cũng biết là ta không vui, thế mà còn không an phận?”
Cư Mộc Nhi không nói gì, chỉ tập trung bóp vai.
Long Nhị vẫn tức, lại nói: “Làm ta không vui, còn không lại gần, cố tình chọc ta hả?”
Cư Mộc Nhi trả lời: “Nào dám chọc tướng công, tướng công thích ta lại gần, ta đây cũng mạnh dạn tự ý một chút.” Nói xong, không đợi Long Nhị đáp, nàng lại nói, “Tướng công, lực đạo này có được không? Bên này có nhức không?”
Tướng công bị nàng chọc cười, còn “tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-lan-ga/1915880/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.