Mấy ngày liền, Cư Mộc Nhi chỉ dạy Bảo Nhi chơi cầm và trốn trong phòng chơi cầm.
Long Nhị hỏi lúc nào cũng nhận được câu trả lời của Tiểu Trúc là “chơi cầm”, “chơi cầm”, “và chơi cầm”.
Đáp án quá ngắn gọn khiến Long Nhị nổi giận, đập bàn: “Chơi cầm cũng chia ra chơi thế nào, cao hứng hay mất hứng, ngoài mặt mày ủ ê thì có buồn bã ỉu xìu không? Ngoài chơi cầm, chả nhẽ không làm gì khác? Hôm nay nàng dạy Bảo Nhi chơi cầm được không? Có mệt không? Cơm ăn thế nào? Có đói không? Hôm nay ăn hoa quả gì? Ngủ trưa ngon không? Có dậy muộn không? Có hỏi ta không?”
Mấy vấn đề liên tiếp khiến Tiểu Trúc ngây ngẩn. Chưa nói đến việc trả lời, cô còn chưa nghĩ ra từ ngữ gì, cũng chưa nhớ được hết mấy vấn đề Long Nhị hỏi.
Cô há hốc mồm, đầu óc đần ra, không biết đối đáp thế nào, cuối quỳ sụp xuống đất: “Nhị gia, Nhị gia đừng đuổi ta. Hàng ngày ta luôn cẩn thận chăm sóc phu nhân, tận tụy trung thành. Nếu phu nhân ngã thì chắc chắn ta sẽ làm đệm đỡ bên dưới, nếu phu nhân buồn bực ta sẽ pha trò cho phu nhân, hàng ngày ta luôn để tâm, không bao giờ để phu nhân đói khát nóng lạnh. Nhị gia, xin Nhị gia khai ân, đừng đuổi ta đi, để ta ở lại bên người phu nhân.”
Long Nhị đen mặt. Hắn có nói đuổi đi hồi nào? Hơn nữa cái kiểu không trả lời được vấn đề lại nhảy sang chuyện khác này đúng là chiêu của Mộc Nhi nhà hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-lan-ga/1915861/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.