102. Lẻ đổi chẵn không đổi, ký hiệu góc vuông - Giang Tỉnh.
Nến đỏ lung linh, mùi mực quanh quẩn, lụa mờ mỏng tang, cùng với Lâm Thanh Vũ gần như đã khóc cả đêm... mọi thứ đều đã biến mất. Nhưng xúc cảm trong mơ vẫn còn đọng lại trên cơ thể. Như thể cậu vẫn được Lâm Thanh Vũ ôm chặt lấy, Lâm Thanh Vũ đang cầu xin cậu, xin cậu đừng đi; còn mắng cậu, chất vấn cậu vì sao lại gạt y.
Sau một lúc thất thần, Giang Tỉnh chợt ngồi bật dậy, nhìn xuống vị trí tim mình, run tay đưa lên che lại.
Tim cậu đang đập vừa nhanh vừa mạnh, từng tiếng từng tiếng, toàn thân không có cảm giác nặng nề vì trúng độc, cũng không có nỗi đau vạn tiễn xuyên tim.
Cậu chưa chết, cậu vẫn còn sống. Không giống với hai lần trước, thân thể mới của cậu không có gì khác thường, thậm chí còn có một cảm giác thân thuộc khó tả. Nó như thể... như thể về lại chính bản thể của mình.
Sự vui vẻ sống sót sau tai nạn chỉ ngắn ngủi giây lát. Giang Tỉnh còn chưa kịp nghĩ lý do vì sao mình lại quay về từ cõi chết, cậu đã đi chân trần xuống giường, đánh giá mọi thứ xung quanh.
Làm ơn, nhất định phải còn ở Đại Du, nhất định phải ở thế giới có Lâm Thanh Vũ. Làm ơn.
Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu cậu. Nếu không phải thì sao? Nếu không phải, cậu lại chết thêm lần nữa, liệu có khả năng quay về hay không?
Thái giám đang ngủ gật bên giường, đèn cung đình lung linh, thảm mềm, cột khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-lan-ga-cho-in-luoi/1039087/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.