Việc đã đến nước này thì những gì cần nói đều phải nói, Lương Trản thú nhận rằng mình và Kỷ Đồng Quang đã diễn kịch là một cặp đôi đang yêu nhau trước mặt ba mẹ, nhưng cuối cùng lại tự sa vào lưới.
Thực ra nếu muốn “trận động đất” này nhẹ hơn một chút thì cô có thể giấu giếm nguyên nhân và chỉ đề cập đến hậu quả. Nhưng như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì, cô không muốn tiếp tục diễn vở kịch “khi tình yêu đến” thêm một lần nữa, không bằng lúc này nói rõ ràng trách nhiệm là thuộc về cô chứ không hề liên quan tới Kỷ Đồng Quang vẫn hơn. Nếu nhất định phải tìm ra lỗi sai ở anh thì có lẽ là do anh quá đẹp trai lại quá tốt bụng.
Lương Trản tổng kết lại sự việc với hai vị trưởng lão nhà họ Lương.
Ba Lương giận đến tím mặt: “Con làm vậy còn ra thể thống gì nữa hả?”
Lương Trản không giải thích cũng chẳng phản bác, mà chỉ lặng lẽ ngồi trên ghế sofa cúi đầu chịu đựng cơn tức giận của ba mình.
Còn về phần mẹ Lương, người đang nấu ăn trong bếp, bà không hề lên tiếng để làm dịu bầu không khí xung đột trong nhà lúc này, mà chỉ há hốc mồm nhìn Lương Trản không biết nên nói gì với cô con gái này, cuối cùng chỉ có thể thở dài một hơi.
Sau khi mắc kẹt trong khoảnh khắc này vài phút, trong bếp liền bốc ra mùi cháy khét.
Lương Trản ngẩng đầu nhắc mở mẹ mình: “Đồ ăn cháy rồi.”
“Con còn có tâm tư để ý đến việc đồ ăn cháy nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-em-keu-anh-ve-nuoc-ket-hon/1710816/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.