Lê Ương?
Là Lê Ương mà cậu ta biết sao?
Bộ não của Giang Mân Ngọc thậm chí không thể nào đặt hai cái tên ấy cạnh nhau. Người ta nói, con người sẽ rơi vào trạng thái choáng váng khi chịu cú sốc quá lớn, ngay khoảnh khắc này, Giang Mân Ngọc đã nếm trải điều đó.
Không chỉ choáng váng mà nó còn kéo dài đến bất thường. Cậu ta nhìn Nhiễm Phàm đứng dậy, bước ra khỏi cửa tiệm, suốt cả quãng thời gian dài lê thê ấy, thân thể cậu ta như bị xé toạc, tan nát từng mảnh.
Cậu ta vẫn chưa kịp thực sự hiểu hết những gì Nhiễm Phàm vừa nói, nào là mang thai, nào là Lê Ương, nào là kết hôn, thì hiện thực đã dùng một cách tàn khốc nhất giáng thẳng xuống đầu cậu ta.
Khi cậu ta đuổi theo Nhiễm Phàm ra ngoài cửa tiệm, một người đàn ông không biết đã đến từ lúc nào, cũng chẳng rõ đã chờ bao lâu, bỗng ôm lấy eo Nhiễm Phàm rồi kéo anh vào lòng.
Người đàn ông ấy mang gương mặt trưởng thành, khí chất hoàn toàn khác hẳn người trẻ tuổi. Giang Mân Ngọc mới gặp không lâu trước đây, chính là cha ruột của cậu ta, Lê Ương.
Giờ khắc này, cha cậu ta đang ôm Nhiễm Phàm, đứng ở vị trí vốn dĩ phải thuộc về cậu ta, với một thân phận và tư thế mà cả đời này cậu ta cũng không dám tưởng tượng.
Gió lạnh ập thẳng vào mặt. Mọi thứ trước mắt đều hoang đường đến kỳ quặc. Cái bụng vốn bị áo lông dày che kín của Nhiễm Phàm lúc này lại hiện ra rõ ràng đến chói mắt.
Giang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-cua-ban-trai-cu-goi-la-gi/5279307/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.