20:
Đêm đó, Giang Mân Ngọc trắng đêm không ngủ.
Một phần vì cơn đau thể xác, phần khác vì nỗi uất ức không sao kìm nén được, uất Lê Ương về lời nói và thái độ của hắn… uất vì Lê Ương đột nhiên nhắc đến Nhiễm Phàm.
Vì sao lại phải nhắc tới Nhiễm Phàm?
Dù là vô tình hay cố ý, đã rất lâu rồi Giang Mân Ngọc không còn nhớ đến người này.
Quãng thời gian gần đây, cuộc sống của cậu ta giống như một chiếc xe đua lao vun vút trên con đường núi quanh co, từng phút từng giây đều căng thẳng và k*ch th*ch. So với điều đó, Nhiễm Phàm tựa như làn khói mỏng, lặng lẽ tan biến khỏi thế giới của cậu ta.
Cậu ta không muốn nhớ tới Nhiễm Phàm.
Bất cứ thứ gì liên quan đến Nhiễm Phàm, Giang Mân Ngọc đều vô thức né tránh.
Vừa vì cậu ta lạnh lùng, lại vừa vì cậu ta chưa lạnh lùng đến mức đánh mất nhân tính.
Giang Mân Ngọc sẽ cảm thấy áy náy vì điều đó. Nhưng bản tính con người vốn hèn mọn, ân lớn hóa thù, nợ nhiều thành gánh nặng. Ân tình càng chất chồng, lại càng không muốn đối diện với người mang ơn.
Có lẽ cả thế giới đều đang đối nghịch với cậu ta, chuyện không như ý nối tiếp chuyện không như ý.
Chỉ một vụ tai nạn xe thôi vẫn chưa đủ. Giang Mân Ngọc không muốn nghĩ đến Nhiễm Phàm, vậy mà mọi thứ liên quan đến Nhiễm Phàm cứ cố tình chui thẳng vào tầm mắt cậu ta.
Sau khi xã giao lấy lệ với một đám đồng nghiệp và bạn bè đến thăm vào ngày hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-cua-ban-trai-cu-goi-la-gi/5279304/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.