17:
Ăn xong bữa này, Nhiễm Phàm cũng chẳng dọn dẹp gì nhiều mà đi ngủ trưa luôn.
Lúc ấy nắng đang gắt, chói đến mức làm người ta hơi nhức mắt. Nhiễm Phàm kéo kín tấm rèm nhung dày, nằm trên chiếc gối mềm, hít hà mùi hương dễ chịu của ánh nắng còn vương lại.
Vừa nhắm mắt chưa bao lâu thì Lê Ương đã tới.
Giống hệt buổi sáng hôm đó sau đêm đầu tiên, hai người đều ngầm hiểu mà không nói ra. Một người chen lên giường, người kia dịch sang bên, cùng nhau chìm vào giấc ngủ.
Không biết đã ngủ bao lâu, khi tỉnh lại, Nhiễm Phàm vẫn giữ nguyên tư thế trước lúc ngủ, lưng tựa vào trước ngực Lê Ương, cả người nằm gọn trong vòng tay hắn.
Anh ngẩn người một lúc, rồi xoay người quay đầu lại. Lê Ương đang nhìn anh, cũng đã tỉnh.
“Ngài Lê, em* muốn giữ lại đứa bé này.” Nhiễm Phàm mở miệng.
*Đổi xưng hô nhe mọi người
Đây là lần đầu tiên kể từ khi xác nhận mang thai, hai người chính thức nói về chuyện này.
Lê Ương hỏi:
“Em đã nghĩ kỹ chưa?”
“Rồi.” Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là anh muốn sinh nó ra.
“Được.” Lê Ương đáp, rồi nói tiếp: “Sau khi về nước, chúng ta sẽ cùng chuyển đến biệt thự ven biển sống. Hai người lập gia đình, cùng nhau nuôi dưỡng đứa trẻ này.”
Nhiễm Phàm khựng lại rất ngắn, như thể cũng chẳng hề dừng, khẽ nói: “Được.” Rất nhẹ.
Trong căn phòng nhỏ nơi đất khách quê người, tiếng điều hòa vang lên đều đều như gió.
Lê Ương hơi cau mày, không phải tức giận, mà là một biểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-cua-ban-trai-cu-goi-la-gi/5279301/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.