13:
Câu nói người ấy không phải bạn trai tôi chưa được thốt ra.
Vì trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi ánh mắt chạm phải Lê Ương, Nhiễm Phàm chẳng còn tâm trí để ý đến đồng nghiệp mà vội vã chạy về phía Lê Ương.
Lê Ương dùng chiếc ô đen che lấy anh, chắn hết mưa gió cuồn cuộn bên ngoài. Hơi thở hắn lơ lửng bên thái dương Nhiễm Phàm, như một cái bóng tách biệt cả hai khỏi thế giới bên ngoài. Nhiễm Phàm ngước mắt lên, thoáng thấy chiếc cằm sắc gọn của Lê Ương.
Trong lòng anh âm thầm so sánh diện mạo của Lê Ương và Giang Mân Ngọc.
Đây là lần thứ ba anh mang họ ra đối chiếu. Lần đầu là khi nhìn thấy ảnh Lê Ương trong tư liệu lần thứ hai là cái mơ hồ mà lại rõ ràng đó.
Ba lần mà cảm giác gần như không khác. Anh đều nghĩ rằng so với người cha thì Giang Mân Ngọc giống người mẹ xinh đẹp như đào mận hơn, dung mạo rực rỡ, phồn hoa như gấm.
Nhưng nếu nhìn kỹ thì cũng không thể nói là hoàn toàn tách khỏi khuôn mẫu ưu việt của cha ruột.
Trên người cậu ta có một thứ khí chất cao quý xa hoa, có thể tìm thấy nguồn cội trên gương mặt Lê Ương.
Lặng lẽ thu lại ánh nhìn, Lê Ương mở cửa xe cho Nhiễm Phàm.
Đêm nay không thấy tài xế, xe cũng đổi sang một chiếc khác, trông đặc biệt kín đáo và trầm lặng.
Đưa Nhiễm Phàm ngồi vào ghế phụ xong, Lê Ương lên ghế lái, đưa cho anh một chiếc khăn lau và thêm tấm chăn lông.
“Cảm ơn.” Nhiễm Phàm nhận lấy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-cua-ban-trai-cu-goi-la-gi/5279297/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.