8:
Đó là một chai rượu vô cùng quý hiếm.
Đến từ một trang viên nào đó ở hải ngoại mà Nhiễm Phàm cũng không nhớ nổi tên, được ủ từ một niên đại đã trở nên xa xôi.
Nhiễm Phàm mơ hồ nhận lấy nó – cũng giống như cách anh mơ hồ chấp nhận sự xâm nhập của chủ nhân chai rượu vào đêm tối này.
Ngay từ đầu, Nhiễm Phàm đã cảm thấy việc mình ở cùng Lê Ương thật khó nói thành lời.
Nhưng sau vài ly, anh dần không còn đủ sức giữ lấy vẻ bình tĩnh giả tạo của mình nữa.
Anh sợ bản thân sẽ hoàn toàn sụp đổ, cho đến khi nước mắt cạn khô mới khẽ hỏi Lê Ương: “Thưa ngài, có phải tôi rất buồn cười không?”
Chưa kịp đợi câu trả lời, anh đã nhắm mắt lại, ngất đi.
Lê Ương lặng lẽ nhìn anh, dòng suy nghĩ trôi về rất xa, về những chuyện của thời niên thiếu. Chuyện của chính hắn.
Ai rồi cũng từng có tuổi trẻ. Khi còn trẻ, Lê Ương cũng đã từng yêu, không phải thứ tình cảm nông cạn thoáng qua, mà giống như Nhiễm Phàm, một mối tình được nâng niu bằng cả chân thành.
Từng có một người khiến Lê Ương xác định rõ con đường đời của mình, quyết định cả đời sẽ không kết hôn, không sinh con.
Cũng chính vì điều đó, mối tình ấy vấp phải sự ngăn cản khi đưa về ra mắt gia đình. Quyền lực và bạo lực từ trên cao giáng xuống, khắc sâu vào ký ức của Lê Ương khi còn non trẻ, trở thành nỗi đau cả đời khó quên.
Từ đó về sau, Lê Ương chưa từng mở lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-cua-ban-trai-cu-goi-la-gi/5279292/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.