Dù nó không nói gì, nhưng Chu Kiều Kiều vẫn cảm thấy nó đang c.h.ử.i rất tục.
Ngũ quan Chu Kiều Kiều nhăn nhúm lại.
Không được, tiếng hổ gầm đáng sợ quá.
Màng nhĩ của nàng sắp không chịu nổi nữa rồi.
"Bình An, c.ắ.n c.h.ế.t nó luôn đi!" Chu Kiều Kiều nói.
Đừng kêu nữa, đừng kêu nữa.
Chủ nhân của mi sắp c.h.ế.t rồi đây.
Lúc này, con hổ cái đã đến bên cạnh Chu Kiều Kiều, Bình An mới lao lên, ngoạm một cú vào cổ con hổ kia.
Con hổ bị thương hoàn toàn không có sức đ.á.n.h trả.
Dù nó vẫn đang giãy giụa, nhưng giãy giụa cũng vô ích.
Bình An gần như dùng tư thế áp đảo tuyệt đối c.ắ.n c.h.ế.t nó.
Chu Kiều Kiều nhìn con hổ từ từ nhắm mắt, hô lên một tiếng: "Bình An, nó c.h.ế.t rồi, kéo nó về đi."
Nàng muốn lột da hổ, làm áo khoác hoặc bó gối cho cha nương.
Chắc chắn ấm hơn da heo rừng nhiều.
Bình An ngoạm cổ con hổ, kéo từng bước về.
Nhưng thân hình con hổ kia cũng chẳng kém Bình An là bao, nó kéo có chút tốn sức.
Thế là hổ cái liền qua giúp một tay.
Hai con hổ kéo con hổ kia về, mọi người mới mở cửa ùa ra.
Nhờ ánh nến, Chu Kiều Kiều mới nhìn rõ, trên người con hổ vốn đã có rất nhiều vết thương.
Trông như bị thứ gì đó cào.
Chu Kiều Kiều nhìn kỹ một chút.
Sau đó cầm móng vuốt của Bình An lên so sánh.
Nàng kinh ngạc nhìn Bình An: "Vết thương này là do mi cào à? Các ngươi ra ngoài là để tìm nó sao? Nhưng sao hai vợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/4907198/chuong-351.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.