Chu Tiểu Diệu cười tự giễu.
Trên mặt tràn đầy vẻ châm chọc: "Đau lòng sao? Bọn họ không xứng để ta đau lòng. Kiều Kiều, nàng ta không nên mang thai."
Chu Kiều Kiều khẽ nhíu mày.
Không nên? Là không nên, hay là không thể nào?
Chu Tiểu Diệu nói tiếp: "Ta không ngờ nàng ta lại dùng chuyện này để tính kế ta. Ta rất đau lòng, rõ ràng chúng ta đã nói rõ."
Chu Kiều Kiều: "..." Hóa ra là vế trước.
Nàng khẽ thở dài: "Nhị ca, trưởng thành luôn cần phải trả giá."
Nếu trước khi bọn họ thành thân, nàng nói Đồng Nhị Nha không phải người tốt, bảo hắn đừng cưới nàng ta, hắn nhất định sẽ cho rằng nàng đang chia rẽ uyên ương.
Thậm chí còn hận nàng hơn.
Đây cũng là một trong những lý do chính khiến nàng dù không thích Đồng Nhị Nha, nhưng vẫn không ngăn cản Chu Tiểu Diệu cưới nàng ta về nhà.
Con người mà, luôn phải đ.â.m đầu vào tường Nam mới biết quay đầu, từng trải không đáng xấu hổ, c.h.ế.t cũng không hối cải mới là mặt dày.
Chu Tiểu Diệu: "Kịp thời dừng lại để giảm tổn thất, hy vọng ta còn cứu vãn được."
Chu Kiều Kiều gật đầu: "Huynh có giác ngộ này thì vẫn còn cứu được. Đúng rồi, sau này huynh định làm gì?"
Hiện tại hắn mất một cánh tay, rất nhiều việc có lẽ sẽ khá phiền phức.
Chu Tiểu Diệu ngẫm nghĩ một lát: "Lúc mới mất tay ta quả thực rất hoang mang, không biết con đường phía trước phải làm sao.
Sau đó ta nhìn thấy một phẩm chất ở Thượng Quan cô nương, đó là dù người đang ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/4907195/chuong-348.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.